Chương 51

Mạc Trần nghĩ nghĩ, nếu anh mà thi đội sổ cuối khối đứng trước mặt Lục Hòa Dung, anh lập tức rùng mình một cái.

Chắc sẽ sợ đến mức không dám nhúc nhích.

Mạc Trần: “Lăng Bắc… không đến mức đáng sợ như vậy chứ…”

Hầu Tử: “Đây là kết luận của đa số mọi người trong lớp, nhưng tôi mặt dày hơn nên thấy cũng tạm được, là bọn họ quá làm quá lên thôi.”

Mạc Trần thầm nghĩ, thật ra anh cũng thấy ổn mà, Lăng Bắc không phải khá dễ nói chuyện sao?

Hầu Tử thấy Mạc Trần đã mặc áo choàng xong, liền nhắc anh đội mũ lên.

Áo choàng là size phổ thông, người khác mặc vào đều quét đất, Mạc Trần cao hơn nên vừa đến gót chân.

Chiếc mũ trùm đen của áo choàng vừa sâu vừa rộng, anh đội lên liền bị che khuất tầm nhìn, chỉ thấy Hầu Tử lùi lại hai bước, rồi giọng điệu mang theo vẻ hài lòng: “Đẹp trai quá, hiệu quả gần giống như tôi mặc vậy.”

“Hứ——” Những người khác bên cạnh đồng thanh.

Mạc Trần cùng họ làm quen vài lượt với nội dung biểu diễn, đúng lúc này Cù Văn Thư cũng mặc áo choàng đen chạy từ ngoài vào, tay cầm cán cờ lớp.

Hầu Tử vỗ trán một cái: “Chết tiệt, suýt quên mất, cờ lớp để ai cầm?”

Lễ khai mạc là từng lớp luân phiên đi đến dưới khán đài chính, mỗi lớp sẽ có một người cầm cờ đi ở phía trước nhất.

Mạc Trần vừa tháo mũ trùm xuống, liền phát hiện mọi người lại đang nhìn mình, ánh mắt anh lộ ra vẻ ngơ ngác: “Tôi ư?”

Cù Văn Thư trực tiếp nhét cờ lớp vào tay Mạc Trần: “Chính là cậu đó, soái ca Mạc.”

Mạc Trần: “???”

Anh nắm cán cờ nhìn lên nhìn xuống lá cờ lớp, thôi được rồi.

“Được rồi được rồi.” Hầu Tử vỗ tay, gọi tất cả những người tham gia lễ khai mạc trong phòng: “Chúng ta đi chuẩn bị trước đi.”

Mạc Trần đi ra ngoài cùng Hầu Tử, hỏi: “Chuẩn bị ở đâu vậy?”

Hầu Tử: “Sân vận động chứ đâu, cứ đứng ở đó, chúng ta là lớp cuối cùng của khối 11, đợi khối 10 xong thì khoảng nửa tiếng nữa là đến lượt mình.”

Mạc Trần: “…”

Mặt trời chói chang thế này, anh cứ có cảm giác mình bị gài bẫy rồi.

Vả lại anh đã nói rõ là đăng ký chạy thì không tham gia lễ khai mạc, ai dè cuối cùng vẫn không thoát được.

Những người còn lại không tham gia lễ khai mạc đều đứng đối diện khán đài chính, trên đường chạy đã có đủ loại đội hình khối đang đi đều bước.

Lớp thực nghiệm xếp ở cuối cùng trong đội hình khối 11, đến lượt họ thì trên sân vận động bất ngờ vang lên những tiếng reo hò không nhỏ.

Áo choàng đen bay phấp phới theo từng bước chân của chàng thiếu niên, tạo thành sự tương phản rõ rệt với chút đồng phục trắng lộ ra khi đi, anh hờ hững nắm cán cờ, lá cờ lớp 11-16 bay lượn như múa trong tay anh, mũ trùm che đi đôi mắt của chàng thiếu niên, chỉ để lộ đường nét góc cạnh lạnh lùng của khuôn mặt, thêm phần bí ẩn và bất khả xâm phạm.

Đến khi đi tới dưới khán đài chính, những người mặc áo choàng đen vây thành một vòng tròn, để khoảng trống ở giữa cho Hầu Tử và các bạn.

Vũ đạo và âm nhạc đều cực kỳ cool ngầu, đúng nhịp đến mức đám đông phát cuồng hét ầm lên, khi tiếng súng cuối cùng vang lên, những chiếc áo choàng đen đồng loạt ngã rạp xuống đất, không ai làm hỏng việc, cũng không uổng công họ đã tập luyện lâu như vậy.

Thầy Hoàng Chủ nhiệm trên khán đài chính là người đầu tiên vỗ tay cho họ, mặt mày hớn hở.

Chắc chắn điểm của lớp họ sẽ cao hơn năm ngoái.