Chương 50

Hiện giờ, mỗi lớp học đều vô cùng phấn khích, tiếng nói chuyện lớp nào cũng lớn hơn lớp nào. Nhưng hôm nay, Vu Khâu Hoa không lặng lẽ xuất hiện ở cửa sổ sau lớp như một bóng ma.

Hoàng Quốc Trung vỗ vỗ bục giảng, cố gắng nói thật to: "Vận động viên khoan hãy đeo số báo danh, đúng tám giờ tập trung tại sân vận động. Những người tham gia lễ khai mạc có thể chuẩn bị trước đi."

Ông ấy vừa dứt lời thì có điện thoại đến, lập tức rút điện thoại ra khỏi túi và đi ra khỏi lớp.

"Số báo danh đâu rồi? Ai đang giữ thế?"

"Trả lại hết số báo danh cho tớ trước đi, lát nữa phát sau."

"Lớp trưởng Thể dục! Trận đấu của tớ mấy giờ?"

"Xong rồi xong rồi xong rồi, cờ lớp mất tiêu rồi!"

"Tất cả mọi người mau tìm cờ lớp! Diễn viên khai mạc phải vào vị trí rồi!"

Trong lớp học hỗn loạn cả lên, nhưng may mắn là ai cũng đã nghe thấy lời thầy Hoàng chủ nhiệm.

Mạc Trần quét mắt nhìn lớp học ồn ào, vậy mà lại có một cảm giác nhẹ nhõm đã lâu không có, khóe miệng cũng vô thức cong lên.

Mày mắt cậu giãn ra, tâm trạng tốt đẹp thu dọn đồ đạc trên bàn.

Cậu quay đầu nhìn, Lăng Bắc đang quang minh chính đại đeo tai nghe, tay không ngừng "cày" bài tập.

Hôm nay Mạc Trần chỉ cần chạy là được, không có việc gì khác. Cậu vừa định lại gần xem Lăng Bắc viết gì thì đã nghe thấy tiếng động không nhỏ từ phía sau.

Khỉ gần như xông thẳng từ cửa sau vào. Cậu ta chẳng nói năng gì, trực tiếp kéo tay Mạc Trần xoay người rồi chạy luôn.

Mạc Trần còn chưa kịp phản ứng, chớp mắt một cái đã thấy mình ở trong một căn phòng học trống, đây là nơi lớp cậu dùng để luyện tập cho lễ khai mạc.

"Sao thế?" Mạc Trần nhìn Khỉ mồ hôi nhễ nhại, cậu ta một hơi chạy lên tầng ba cũng có chút thở dốc.

"Giờ chỉ có cậu mới cứu được tụi tớ thôi." Khỉ thở dốc một lát mới nói: "Lớp mình có một bạn nữ tham gia lễ khai mạc xin nghỉ, tụi tớ bị thiếu người, đành phải kéo cậu đến đây."

Mạc Trần: "Hả?"

Cậu dang hai tay: "Nhưng tớ đâu có tập luyện bao giờ, tớ còn chẳng biết các cậu định diễn gì nữa."

Khỉ: "Không sao đâu, không cần cậu làm gì hết. Cậu chỉ cần đứng ở đó, đợi tụi tớ nhảy xong động tác cuối cùng rồi theo tiếng súng đổ rạp xuống là được."

"Nhưng mà..." Mạc Trần rõ ràng vẫn khá khó xử, nhưng không chỉ Khỉ, tất cả những người tham gia trong phòng đều nhìn cậu bằng ánh mắt đầy mong đợi. Mạc Trần không thể từ chối, đành gật đầu.

Trong khoảnh khắc đó, mọi người dường như đều thở phào nhẹ nhõm. Khỉ mang đến cho cậu bộ trang phục đồng phục – một chiếc áo choàng đen dài.

Chiếc áo choàng này rất lớn, cơ bản có thể che kín bộ quần áo bên trong của cậu.

Mạc Trần nghĩ cậu cũng đang rảnh, vậy thì giúp một tay vậy.

Anh vừa cài cúc áo choàng vừa hỏi Hầu Tử: “Sao lại tìm tôi? Trong lớp bây giờ nhiều người rảnh mà.”

Hầu Tử cười hì hì với anh: “Đương nhiên là vì cậu đẹp trai rồi, cậu và Lăng Bắc chính là át chủ bài của lớp thực nghiệm chúng tôi.”

“Thôi đi.” Mạc Trần cười đẩy cậu ta một cái: “Chú ý cách dùng từ chút đi, đầu bảng gì chứ… Mà đúng rồi Lăng Bắc đâu, sao các cậu không tìm cậu ấy?”

Hầu Tử: “Ngoài lý do đó ra, còn một lý do nữa, là vì cậu dễ nói chuyện hơn.”

Mạc Trần hơi khó hiểu nhìn qua, Hầu Tử giải thích với anh: “Ai mà dám đi làm phiền anh Bắc chứ? Không phải nói anh ấy không tốt, chỉ là… cái cảm giác anh ấy mang lại… cứ như là cậu thi đội sổ cuối khối đứng trước mặt phụ huynh vậy đó.”