Cậu ngượng nghịu sờ sờ mũi, tự mình đẩy cửa ra, Lăng Bắc tay cầm dây xích đang đứng chờ cậu, thấy cậu đi ra thì theo cách cũ quấn dây xích vào ổ khóa hỏng.
Lăng Bắc vỗ vỗ tay, xòe lòng bàn tay về phía Mạc Trần, Mạc Trần trả sách lại cho anh.
Gần như đã đến lúc rời đi, hai người nên đi về hai hướng khác nhau, mỗi người một ngả.
Mạc Trần vẫn đứng bên cạnh cổng sắt, nhìn bóng lưng Lăng Bắc, vì duyên cớ nào đó mà buột miệng gọi một tiếng.
"Lăng Bắc!"
Bóng dáng cao thẳng kia khựng lại.
"Xin lỗi."
Giọng cậu không lớn, cũng không biết Lăng Bắc có nghe thấy không, chỉ thấy bóng dáng đó cúi đầu một chút rồi tiếp tục bước về phía trước.
Mạc Trần nhìn chằm chằm bóng lưng anh với vẻ mặt phức tạp, cho đến khi đối phương khuất dạng khỏi tầm mắt.
Mạc Trần thở dài, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đen kịt đầy sao.
Qua tiết Lập Thu tiếng ve dần ít đi, chỉ kêu vài tiếng rồi im bặt, trả lại sự tĩnh mịch của đêm khuya.
Mạc Trần xoa xoa cánh tay, xoay người rời đi.
Ngôi nhà mới lần này của cậu không xa trường học, nằm trong một tòa nhà chung cư bình thường.
Vài ngọn đèn đường chiếu xuống ánh sáng trắng lạnh lẽo, Mạc Trần ở trong bóng tối, chỉ dám đi dọc theo những nơi có ánh đèn chiếu tới.
Cậu dừng lại dưới một trong những cột đèn đường, ngước nhìn cửa sổ tầng hai. Ánh đèn đường chiếu sáng khuôn mặt trắng trẻo của thiếu niên, mái tóc đen mềm mại che khuất đường lông mày thanh tú, hàng mi dài cong vυ"t, để lộ đôi mắt xinh đẹp.
Mạc Trần bước lên lầu, lấy chìa khóa từ trong túi ra mở cửa. Giờ này lẽ ra phòng khách phải tối om, vậy mà lại được bao phủ bởi ánh đèn vàng ấm áp.
Lục Hòa Dung khoanh tay ngồi trên ghế sofa, cau chặt mày, dường như đang giấu sự tức giận, nghe thấy tiếng động thì quay đầu nhìn ra cửa.
Mạc Trần mím môi, khẽ gọi một tiếng: "Mẹ."
“Sao muộn thế này rồi còn ra ngoài? Sao không nói với mẹ một tiếng?” Giọng Lục Hòa Dung khàn khàn, chưa đợi Mạc Trần trả lời đã chỉ vào tay cậu nói: “Tay con làm sao đấy?”
Mạc Trần cúi đầu nhìn, khuỷu tay cậu có một vết trầy nhỏ, vì da cậu vốn mỏng manh nên một chút đỏ sưng cũng rất rõ.
Lục Hòa Dung đứng dậy, tìm thấy hộp thuốc trong ngăn kéo tủ TV, lấy ra cồn i-ốt, bông gòn và băng cá nhân, vừa định xử lý vết thương cho Mạc Trần thì bị cậu né tránh.
“Mẹ ơi để con tự làm.” Mạc Trần nhanh chóng giật lấy ba thứ đó khỏi tay mẹ, thay giày rồi đi về phòng.