Chương 49

Dù là sách bài tập hay sổ ghi lỗi của anh, đều theo cách này.

Mạc Trần cũng không khách sáo với anh, cứ như thể lại trở về thời thơ ấu, Lăng Bắc vĩnh viễn ở phía sau cậu, chỉ cần cậu quay người là có thể nhìn thấy, vĩnh viễn có thể đỡ lấy cậu.

Người từng nói phải giữ khoảng cách dường như cũng không phải anh.

Mạc Trần không hề thấy chột dạ, thậm chí còn an tâm tận hưởng sự tiện lợi mà Lăng Bắc mang lại.

Cậu nhớ hồi nhỏ Lăng Bắc đối với cậu không quá nhiệt tình, có lẽ còn hơi lạnh nhạt. Cơ bản đều là cậu bám lấy Lăng Bắc, nhưng sao vừa lớn lên đã như biến thành một người khác vậy.

Mạc Trần tiếp tục lật xem sách bài tập của đối phương. Hai người ngồi cạnh nhau ôn bài, nhất thời không ai nói lời nào.

Cuối tháng Chín, trời bắt đầu se lạnh, ánh nắng cũng không còn gay gắt, thỉnh thoảng có hoa quế rơi xuống. Mèo trắng chìm vào giấc ngủ, hương hoa tràn vào mộng đẹp. Thiếu niên dừng chân giữa dòng thời gian, đánh cắp những năm tháng dài rộng.

Trường Tam Trung U Thành nổi tiếng về môn Toán, cũng không nương tay với học sinh của mình.

Thông thường, đề thi tháng sẽ do tổ Toán luân phiên ra. Nghe nói lần này vừa đúng lượt Triệu Hà.

Triệu Hà quả là một cái tên khiến mọi người khϊếp sợ. Cô ấy thường xuyên bị điều đi "nhốt" để ra đề thi liên tỉnh cấp tỉnh thành. Có lần, một câu hỏi lớn cuối cùng cô ấy ra đã khiến tỷ lệ đúng toàn tỉnh chỉ đạt không phẩy ba phần trăm.

Vì thế, không ít người đã bỏ cuộc việc ôn tập, chuyển sang tin vào những điều huyền bí, cầu trời khấn đất.

Còn hai mươi phút nữa là bắt đầu thi. Cùng lúc mọi người trong lớp đang dọn dẹp đồ đạc để đến phòng thi, có thể thấy Khỉ thành kính chắp hai tay lại vái lạy khắp các hướng, miệng không ngừng lẩm bẩm.

Trâu Tiểu Môi ở bên cạnh trợn mắt khinh bỉ: "Giờ mới biết cuống, lúc trước làm gì? Bảo cậu ôn bài cứ như lấy mạng cậu vậy."

Khỉ thấy không tìm được lời an ủi nào, đành chạy đến ôm chặt lấy người anh em tốt của mình.

"Tiểu Bảo——" Khỉ một tay khoác lên vai Hà Trí Bảo. Người sau đang lướt ngón tay trên điện thoại lia lịa, càn quét trong game: "Không phải chứ Tiểu Bảo, sắp thi rồi mà cậu còn chơi game à."

So với việc thi cử, cậu ta có vẻ căng thẳng hơn về chuyện thắng thua trong game.

"Thôi cậu đừng chơi nữa.” Khỉ tắt điện thoại của cậu ta, kéo cậu ta ra ngoài trước khi Hà Trí Bảo kịp nổi giận: “Đi thôi, tụi mình đi vệ sinh."

Hai người vừa kéo vừa đẩy ra khỏi cửa sau lớp. Khỉ còn tiện tay vỗ vào lưng Mạc Trần một cái: "Đi cùng không Mạc Trần?"

Mạc Trần cười lắc đầu: "Các cậu cứ đi đi."

Cậu vẫn đang lật xem sách bài tập Lăng Bắc vừa đưa cho. Đợi ghi xong hai trang cuối cùng thì thời gian cũng gần hết, cậu trả sách bài tập cho Lăng Bắc rồi lên đường đến phòng thi.

Phòng thi của cậu và Lăng Bắc cùng tầng. Lúc chia tay ở cầu thang, cậu nghe thấy Lăng Bắc đột nhiên nói rất khẽ với cậu một câu.

"Cố lên."

Hôm sau kỳ thi tháng là đến hội thao. Một số giáo viên sẽ được cử đi tham gia hội thao giáo viên, một số khác sẽ có mặt để duy trì trật tự. Vì vậy, kết quả thi tháng thường sẽ công bố muộn vài ngày.

Nhưng không loại trừ trường hợp giáo viên nào đó như Cao Oánh sức khỏe không tốt, thì sẽ ở lại văn phòng chấm bài cả ngày.

Ngày hội thao, trường Tam Trung quản lý rất lỏng lẻo, nhiều người sẽ mượn cớ chụp ảnh để mang điện thoại. Đương nhiên, điều này chẳng liên quan gì đến lớp thực nghiệm, dù có hội thao hay không thì bọn họ vẫn mang.