"Mimi." Ánh mắt Mạc Trần lập tức dịu dàng hẳn đi. Cậu ngồi xuống ghế dài, chú mèo con liền cọ cọ vào ống quần rồi nằm phục xuống bên chân cậu.
Mạc Trần cong mắt cười, vuốt ve chú mèo con: "Đợi lâu rồi đúng không?"
Cậu không biết tên con mèo này, dù sao mèo lạ thì cậu đều gọi là Mimi.
Mạc Trần cúi người đổ một ít thức ăn mèo đã chuẩn bị sẵn xuống đất. Chú mèo con "meo" một tiếng rồi lập tức xông tới ăn. Đợi nó ăn xong, Mạc Trần lại đổ thêm một ít nữa, như vậy sẽ không thu hút côn trùng.
Ánh nắng vàng óng của mùa thu như ánh sáng trời rọi xuống người thiếu niên, hòa mình vào những đóa hoa quế rải khắp mặt đất.
Lăng Bắc vừa đến đã nhìn thấy cảnh tượng này.
Hiếm khi anh lại ngẩn người, sau đó đi đến ngồi cạnh Mạc Trần. Người sau quay đầu nhìn anh, chẳng có vẻ gì ngạc nhiên: "Đến rồi à?"
"Ừ."
Mạc Trần chỉ vào mặt chú mèo con, nói: "Cậu nhìn mặt nó kìa, lại bị cào xước rồi."
Lăng Bắc nhìn theo, quả thật có thêm vài vết cào.
"Cứ đánh nhau mãi, lần sau không tránh né một chút được sao?" Mạc Trần nói câu này với chú mèo con, nhưng nó chẳng thèm ngẩng đầu, tiếp tục ăn bữa của mình.
"Không phải nó muốn đánh nhau.” Lăng Bắc thản nhiên nói: “Trong điều kiện bình thường, mèo trắng có địa vị thấp hơn trong bầy đàn, thường bị xa lánh và chèn ép. Có nhiều yếu tố dẫn đến tình trạng này, ví dụ như..."
Mạc Trần đột nhiên "chậc" một tiếng, ngắt lời anh. Lăng Bắc quay đầu nhìn thấy đối phương nhíu mày với mình, ánh mắt tràn ngập ba chữ – đừng nói nữa.
Lăng Bắc kịp thời im lặng, liếc mắt xuống dưới, phát hiện Mạc Trần đang dùng tay nhẹ nhàng bịt tai chú mèo con.
"Cậu nói thế nó sẽ tự ti đấy."
Lăng Bắc mím môi. Anh cảm thấy những gì mình nói đều là sự thật, nhưng cuối cùng đối diện với ánh mắt như đang tố cáo của Mạc Trần, anh đành gật đầu nhận thua.
Mạc Trần buông tai chú mèo con ra, tiện tay gãi gãi cằm nó. Chú mèo con thoải mái kêu gừ gừ. Vừa đúng lúc nó đã ăn no, liền vòng quanh chân Mạc Trần một vòng, sau đó tìm một chỗ hoa quế chất đống, cuộn tròn lại gối đầu lên đuôi nhắm mắt ngủ.
Mạc Trần nhìn vết thương trên mặt nó, tạo thành sự đối lập rõ rệt với bộ lông trắng muốt.
Cậu nhớ đến vết thương ở khuỷu tay mình, đã tháo băng gạc và gần như lành hẳn.
"Lăng Bắc.” Mạc Trần chạm nhẹ vào người bên cạnh: “Cậu nói xem nếu không quan tâm đến nó, những vết thương trên mặt nó có thể lành được không?"
"Khả năng tự lành và thích nghi của mèo khá mạnh.” Lăng Bắc cụp mắt, mở sổ ghi chép: “Rõ ràng đây không phải lần đầu nó bị thương."
"Ừm." Mạc Trần nhìn chằm chằm chú mèo con đã ngủ say, không biết đang nhìn ai.
Buổi chiều thi Toán, Mạc Trần thở dài một hơi rồi ngả người tựa vào lưng ghế.
Lăng Bắc đang xem ghi chép thì nghiêng đầu liếc nhìn Mạc Trần.
Mạc Trần vốn đang lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời xanh nhạt, bỗng cảm thấy một cuốn sách vỗ vào ngực mình.
Cậu cúi đầu theo bản năng đỡ lấy, hóa ra lại là sách bài tập của Lăng Bắc.
Mạc Trần còn chưa kịp mở lời, đã nghe thấy giọng nói trong trẻo, trầm ấm từ bên cạnh truyền đến: "Xem những bài tập đã khoanh tròn."
Mạc Trần nhìn vào sách bài tập Toán của Lăng Bắc, mỗi bài đều được đánh dấu các bước quan trọng.
"Cảm ơn."
Thời gian nghỉ trưa còn lại không nhiều, may mắn là những bài tập Lăng Bắc khoanh tròn không nhiều lắm, hơn nữa ghi chú của anh không phải kiểu chép lại đáp án cứng nhắc. Lăng Bắc thích ghi lại những ý tưởng giải quyết chính, có thể theo đó mà từng bước suy nghĩ.