Chương 46

Ý của bà không phải là việc đưa Mạc Trần về, mà là trước khi họ trở về, bà vốn ở nhà. Nhưng Lăng Bắc đột nhiên nhắn tin bảo bà đừng ở nhà, nói là sẽ đưa bạn học về, sợ bạn ấy không thoải mái.

Chu Bối Bối đoán ngay người bạn học này là Mạc Trần, thế là bà đành đến công ty Lăng Tuế Phàm để bầu bạn với anh, tiện thể đón anh tan làm.

Lăng Bắc hỏi: "Thể hiện gì ạ?"

Mắt Chu Bối Bối sáng bừng: "Ví dụ như kể cho mẹ nghe chuyện của con với Mạc Trần đi? Hai đứa không phải đã chia xa lâu rồi sao? Sao tự dưng lại hòa hợp rồi? Mẹ vẫn nhớ lúc cậu ấy đi con đã buồn bã một thời gian dài."

"Không buồn." Lăng Bắc uống một ngụm nước, nhắc nhở: "Mẹ à, mẹ đâu phải phóng viên chuyên hóng chuyện."

Nói xong, cậu liền cầm cốc nước lên lầu về phòng, không thèm để ý đến câu hỏi của Chu Bối Bối nữa.

Lăng Tuế Phàm tự giác tháo dây buộc tóc trên tay, giúp Chu Bối Bối buộc lại mái tóc rối bù, cưng chiều nói: "Được rồi cô phóng viên Chu, chúng ta cũng đi nghỉ thôi."

Từ khoảnh khắc bước xuống xe, xung quanh Mạc Trần bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, mang theo cảm giác tiêu điều sau khi vinh hoa đã tàn phai.

Cậu đứng dưới cột đèn đường, ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ phòng khách. Cả tòa nhà chẳng có mấy căn còn sáng đèn.

Vừa mở cửa đã thấy Lục Hòa Dung đang ngồi trên sofa. Bà ta liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường, rồi lại đặt ánh mắt lên người cậu.

"Sao hôm nay về muộn mười phút?"

Tim Mạc Trần thắt lại. Cậu chưa bao giờ để ý mình về nhà lúc mấy giờ, không ngờ Lục Hòa Dung lại ghi nhớ cả những chuyện nhỏ nhặt này.

Mạc Trần cố gắng nói một cách tự nhiên: "Đi chậm."

Lục Hòa Dung dường như tin lời cậu, bà ta nhíu mày, hơi bất mãn nói: "Con bây giờ học lớp mười một rồi, phải tranh thủ thời gian, nếu không đến lớp mười hai con sẽ hối hận đấy."

"Con biết rồi.” Mạc Trần muốn nhanh chóng trốn về phòng, nhưng lại nghe thấy Lục Hòa Dung gọi giật lại từ phía sau: "Khoan đã, tay con làm sao đấy?"

Mạc Trần đành dừng bước, cụp mắt thở dài. Cậu cứ tưởng mình có thể trốn thoát.

Mạc Trần quay đầu, vờ như thoải mái đáp: "Không cẩn thận bị ngã, đã đi phòng y tế xử lý rồi."

Lục Hòa Dung đã đứng đối diện hành lang nhìn cậu, vẻ mặt nghiêm nghị: "Người lớn rồi mà vẫn còn vấp ngã, có ngã vào chỗ nào khác không?"

"Không ạ, chỉ ở đây thôi."

"Con đi tắm đây." Nhanh chóng trước khi Lục Hòa Dung nói thêm, Mạc Trần đã chuồn về phòng.

Mạc Trần tựa lưng vào sau cánh cửa, lặng lẽ chờ đợi bên ngoài không còn tiếng động nữa mới thả lỏng người.

Do Mạc Trần bị thương ở cánh tay, mấy ngày sau đó trong buổi tập tiếp sức, ai nấy đều đặc biệt chú ý đến cậu.

"Mạc Trần cậu cứ chạy chậm thôi, đúng tư thế là được."

"Mạc Trần, chỗ đó có hòn đá kìa, cẩn thận."

"Mạc Trần cậu có muốn nghỉ một lát không?"

"Không phải..." Mạc Trần cuối cùng bật cười: “Các cậu làm quá lên rồi đấy, tớ đâu có thiếu tay thiếu chân, vết thương này lát nữa tự nó cũng lành thôi, các cậu không cần thế đâu."

Khỉ: "Thế thì không được, trước khi hội thao bắt đầu mà bị thương thì không phải điềm lành đâu, nên tụi tớ phải ngăn chặn."

Trâu Tiểu Môi ở bên cạnh nói chen vào: "Đúng thế, lỡ mà ảnh hưởng đến vận may của đội mình ở hội thao thì không hay đâu."

Mạc Trần: "???"

Cậu quay đầu nhìn Lăng Bắc: "Bọn họ điên vì tập luyện hay điên vì học hành thế?"