Chương 44

Lúc này Lăng Bắc đẩy cửa bước vào, một tay anh xách một chiếc ghế, một tay xách hộp thuốc.

Mạc Trần giúp anh đặt ghế xuống, Lăng Bắc nói với anh: “Ngồi đi.”

Mạc Trần ngoan ngoãn nghe lời, rồi anh thấy Lăng Bắc cũng ngồi bên cạnh mình, đặt hộp thuốc lên bàn mở ra, chuẩn bị sát trùng cho anh.

Khi Lăng Bắc cầm bông gạc đưa tới, Mạc Trần theo bản năng lùi lại, lắp bắp nói: “Sát trùng thì không cần đâu nhỉ… tôi nghĩ nó có thể tự lành… khả năng tự lành của tôi mạnh lắm…”

Lăng Bắc không thèm để ý đến anh, mà giữ chặt cánh tay anh, không nói lời nào dùng bông gạc lau vết thương.

Cảm giác rát bỏng của thuốc khiến Mạc Trần hít một hơi khí lạnh, bản năng muốn rụt tay về nhưng lại thấy đối phương có sức lực rất lớn.

Anh không còn cách nào khác đành nghiến chặt môi, nắm chặt nắm đấm, cố gắng phân tán một chút sự chú ý.

Anh vốn nhát gan, cái gì cũng sợ, sợ đau, sợ ma, sợ bóng tối.

Lăng Bắc giả vờ vô ý liếc nhìn đôi môi anh, rồi tiếp tục cẩn thận bôi thuốc, nói: “Đừng cắn.”

“Đau quá…” Mạc Trần khẽ lẩm bẩm.

Lăng Bắc dường như không nghe thấy, nhưng động tác trên tay lại nhẹ nhàng hơn.

Sau khi sát trùng xong, anh bôi thêm một lớp thuốc mỡ, Lăng Bắc mới giúp anh dán gạc lại.

Mạc Trần thở phào nhẹ nhõm, Lăng Bắc cất hộp thuốc và mang ra ngoài, còn Mạc Trần thì trải sách và bài tập trong cặp ra bàn học.

Hồi nhỏ, bàn học của Lăng Bắc đã không nhỏ rồi, đủ cho hai người họ cùng viết, bây giờ bàn học còn lớn hơn nữa.

Theo lẽ thường, anh bị Lăng Bắc “bắt cóc” về nhà, nên anh dùng bàn học một chút cũng không quá đáng chứ.

Bài tập trong ngày của Mạc Trần đã làm xong kha khá trong giờ giải lao, thời gian tự học buổi tối anh dùng phần lớn để chuẩn bị cho kỳ thi tháng.

Lăng Bắc không lâu sau đã quay lại, anh ngồi bên cạnh Mạc Trần, cũng bắt đầu làm bài tập.

Hai người khoảng hai tiếng đồng hồ không nói gì, toàn tâm toàn ý làm việc riêng.

Mạc Trần vừa lúc học xong chương còn lại tối qua chưa học, xoa xoa cổ, đột nhiên nghe thấy giọng Lăng Bắc bên cạnh: “Trước kỳ thi tháng có học xong không?”

“Chắc là khó.” Mạc Trần dựa lưng vào ghế: “Sáu môn tôi đều bị chậm tiến độ quá nhiều, có lẽ trước kỳ thi giữa kỳ mới học xong được.”

Lăng Bắc gật đầu, Mạc Trần quay đầu nhìn anh, nhếch môi hỏi: “Sao vậy? Anh muốn dạy tôi à?”

Lăng Bắc vẻ mặt không đổi, đầu cũng không ngẩng lên mà hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ tôi chưa từng dạy cậu sao?”

“Dạy rồi dạy rồi, đương nhiên dạy rồi, hơn nữa chỉ có anh dạy thôi.” Mạc Trần nịnh bợ cầm vở ghé sát vào: “Vậy nên Lăng Bắc đại thần, tối nay tiểu đệ có thể làm việc hiệu quả gấp đôi hay không đều nhờ vào anh đó.”

Lăng Bắc bị chọc cười khẽ một tiếng, tuy ngoài mặt không nói gì nhưng vẫn thành thật cầm lấy vở của Mạc Trần, hỏi: “Chỗ nào?”

Lăng Bắc giảng cho anh rất lâu, Mạc Trần chăm chú lắng nghe, quả nhiên hiệu quả cao hơn nhiều so với việc tự học một mình.

Anh cũng không tiện chiếm dụng quá nhiều thời gian của người ta, chỉ nửa tiếng sau anh liền bảo Lăng Bắc dừng lại để mình tự làm.

Hai người lại bắt đầu im lặng vùi đầu vào học, không biết qua bao lâu, một tiếng gõ cửa bất ngờ suýt nữa khiến Mạc Trần làm rơi bút.

“Bắc Bắc, Tiểu Trần, mẹ vào được không?” Giọng Dì Chu Bối Bối vọng từ bên ngoài vào.

Mạc Trần nhìn Lăng Bắc, chuyện như thế này mà tự dưng chạy thẳng đến nhà người khác, anh cảm thấy hơi chột dạ.