Thằng Hầu bị Trâu Tiểu Môi túm lấy cổ áo sau gáy, chạy cũng không thoát: “Trời ơi thím ơi, tôi đã chạy một ngàn mét rồi, còn phải nhảy xa nữa, thật sự không thể nữa rồi.”
Trâu Tiểu Môi kéo phịch cậu ta xuống ghế: “Không được, nam sinh vẫn chưa đủ, cậu không thoát được đâu.”
“Vậy thì cậu đi tìm Anh Bắc đi.” Thằng Hầu không biết vì sao lại hạ giọng: “Tôi nhớ Anh Bắc vẫn chưa tham gia.”
“Cậu ấy đã tham gia rồi, tôi mới tìm cậu ấy hai hôm trước.”
Thằng Hầu thấy không thể lôi được cứu viện, đành phải tìm mục tiêu mới, cậu ta đột nhiên nhìn thấy Mạc Trần đang ngồi cạnh Lăng Bắc: “Ê, cậu có thể tìm Mạc Trần kìa.”
“Mạc Trần?” Trâu Tiểu Môi nhìn theo, lẩm bẩm: “Đúng rồi, suýt nữa quên mất cậu ấy…”
Sắp thi giữa kỳ, các giáo viên bộ môn đều đã công bố phạm vi thi, Mạc Trần đang chạy đua tiến độ, mấy ngày nay mắt cậu ấy dính chặt vào sách.
Cậu vừa lật qua một trang thì bị tiếng động đột ngột làm giật mình.
Trâu Tiểu Môi: “Mạc Trần, Mạc Trần, có muốn tham gia hội thao không?”
“Hội thao?” Mạc Trần đặt bút xuống, quay đầu nhìn cô ấy: “Khi nào vậy?”
“Ngay ngày sau kỳ thi giữa kỳ.”
Mạc Trần hít vào một hơi, ở nhà bị Lục Hoà Dung nhắc đi nhắc lại quá nhiều lần, khiến cậu bây giờ cứ nghe thấy hai chữ “thi giữa kỳ” là đau đầu.
“Vậy tôi có thể không có thời gian, tôi còn phải chuẩn bị thi giữa kỳ.”
“Đừng vội từ chối chứ, cậu suy nghĩ thêm đi, luyện tập hội thao sẽ không tốn quá nhiều thời gian của cậu đâu.”
Thấy Mạc Trần do dự, Trâu Tiểu Môi liền nhắc nhở: “Theo lý mà nói, lớp mình ít người, cơ bản mỗi người đều có nhiệm vụ, nếu cậu không chịu đăng ký, thì đành phải phân cậu đi biểu diễn tiết mục khai mạc hội thao thôi.”
Trong lễ khai mạc hội thao, mỗi lớp đều phải chuẩn bị một tiết mục, khoảng ba phút, trên khán đài có các lãnh đạo đều sẽ có mặt.
Trâu Tiểu Môi: “Tôi nghe nói họ vẫn chưa quyết định là dựng vũ đạo hay diễn kịch, dù sao có cậu thì chắc chắn sẽ cho cậu đứng vị trí C.”
Mạc Trần lập tức nói: “Tôi vẫn đăng ký tham gia hội thao đi, tiết mục thì thôi vậy.”
“Thế mới đúng chứ.” Trâu Tiểu Môi cười đắc ý một tiếng, vỗ danh sách đăng ký xuống bàn Mạc Trần: “Còn lại hai hạng mục cuối cùng, cậu đăng ký hết đi.”
Mạc Trần nhìn qua, còn lại chạy tiếp sức và chạy hai trăm mét, cậu lúc đó đột kích hai ngày chắc là được.
Khi viết tên, cậu chợt nhìn thấy chữ của Lăng Bắc, có ba chỗ, chạy tiếp sức, bốn trăm mét và hai ngàn mét.
Đợi Trâu Tiểu Môi vui vẻ cầm danh sách đăng ký đi rồi, Mạc Trần dùng bút chọc chọc vào cánh tay Lăng Bắc: “Lăng Bắc, cậu đăng ký ba môn chạy à?”
“Ừm.” Đối phương không thay đổi biểu cảm giải thích: “Không ai đăng ký.”
Chắc hai ngàn mét không ai muốn chạy, nên Lăng Bắc mới tham gia.
Chạy xong bốn trăm mét còn phải chạy hai ngàn mét, cậu ấy còn đổ mồ hôi thay Lăng Bắc nữa.
“Vậy lúc đó tôi đến cổ vũ cho cậu nhé?”
Vốn là một câu nói vô tâm của Mạc Trần, cậu tưởng Lăng Bắc sẽ nói “Không cần”, kết quả đổi lại một câu “Được”.
“Được, tôi nhớ rồi.” Mạc Trần gật đầu, rồi đưa bài tập vừa nãy chưa làm được cho Lăng Bắc xem: “Vì tôi đã cổ vũ cho anh rồi, giờ dạy tôi mấy bài đi?”
“Chỗ nào?” Lăng Bắc gấp sách lại, lấy vở của Mạc Trần đặt lên bàn mình, như vậy Mạc Trần phải ghé sát vào.
Mạc Trần kéo ghế lại gần đối phương, chỉ cho anh xem, Lăng Bắc giảng từng bài một.