Tòa nhà dạy học này dường như đã lâu không có ai lui tới, biển số phòng học hoen gỉ, bàn ghế bày bừa bộn, hành lang cầu thang đóng đầy bụi.
Mạc Trần chọn tòa nhà này cũng vì thấy nó đủ hẻo lánh và vắng vẻ, nhưng cậu đã đánh giá quá cao sự gan dạ của mình.
Ban đầu cậu chỉ muốn một mình lên sân thượng hóng gió, không ngờ lại gặp phải một người không ngờ tới.
Cậu không có chút chuẩn bị nào.
Tòa nhà dạy học bị bỏ hoang này nằm ở góc đông nam của trường, phía sau có một khu rừng nhỏ, đằng sau khu rừng là hàng rào.
Trường học không cho phép học sinh tự ý ra vào, bảo vệ cổng trường trực 24/24.
Không ai biết phía sau hàng rào có một cánh cửa sắt bị giấu đi, một sợi xích sắt thô và chắc chỉ buộc hờ vào ổ khóa hỏng, bị mọi người lãng quên.
Họ sánh bước rời khỏi tòa nhà dạy học, không hẹn mà cùng đi về một hướng.
Mạc Trần lén liếc nhìn Lăng Bắc với vẻ mặt vô cảm, xem ra đối phương cũng giống cậu, đều là lẻn vào từ cánh cửa sắt cũ kỹ này.
Mạc Trần há miệng rồi lại ngậm vào, khẽ ho một tiếng.
Chẳng lẽ anh... không muốn hỏi gì sao?
Khi Mạc Trần đang suy nghĩ làm sao để chủ động bắt chuyện thì người bên cạnh đã lên tiếng.
Lăng Bắc: "Về rồi à?"
"Hả?" Mạc Trần cúi đầu nhìn con đường dưới chân: “Ừm, về rồi, mấy hôm trước mới tới."
"Còn đi nữa không?"
"Cái gì cơ?" Mạc Trần dừng lại, trong đầu lướt qua rất nhiều câu hỏi, ví dụ như tại sao ngày xưa lại rời đi, nhưng lại chỉ không nghĩ tới câu này.
Lăng Bắc dừng lại trước mặt cậu, một tay đút túi quần, tay còn lại cầm sách, quay người nhìn về phía cậu, trong mắt không nhìn rõ bất kỳ cảm xúc nào, hỏi lại lần nữa: "Còn đi nữa không?"
Mạc Trần nhìn chằm chằm vào mắt anh, ba chữ "Không đi nữa" rõ ràng đã ở đầu lưỡi, nhưng lại nuốt không trôi, nói không ra.
Đây không phải chuyện cậu có thể quyết định, cậu sẽ không dễ dàng đưa ra lời hứa.
Lăng Bắc thấy cậu cứ mím chặt môi, trong lòng liền hiểu đại khái.
Anh cụp mắt xoay người chui vào khu rừng nhỏ, Mạc Trần vội vàng đi theo.
Sự im lặng lan tràn khắp nơi, chỉ còn tiếng ve kêu văng vẳng quanh ngọn cây.
Lăng Bắc dừng lại trước cổng sắt, đưa quyển sách cho Mạc Trần, người sau nhận lấy giúp anh cầm.
Mạc Trần nhìn Lăng Bắc thành thạo cởi dây xích trên cổng, đẩy cánh cửa sắt ra bước ra ngoài, khi cậu đi tới thì cửa vừa vặn đóng lại ngay trước mặt, khiến cậu bị cụng mũi.