Nhưng chưa đầy hai giây, có lẽ vì cậu quá căng thẳng, dẫn đến tư thế nhảy xuống có vấn đề, thế là cậu kéo luôn người đối diện ngã theo.
Có một tấm đệm thịt ở dưới, Mạc Trần không cảm thấy đau đớn nhiều.
Mèo con nhảy ra khỏi vòng tay cậu, bình an vô sự.
Và cậu vẫn đang nằm sấp trên người Lăng Bắc, mùi hương giống như chăn của cậu ấy hồi nhỏ, dịu nhẹ và dễ chịu, như suối nước xoa dịu sự nóng nảy trong lòng.
Bao nhiêu năm rồi vẫn không thay đổi, cậu vừa ngẩng đầu liền đối diện với đôi mắt sâu thẳm và lạnh lùng đó.
Cậu sững sờ.
Cho đến khi Lăng Bắc khẽ hỏi: “Cậu còn định nằm sấp đến bao giờ?”
Mạc Trần như vừa hoàn hồn, vội vàng đứng dậy khỏi người Lăng Bắc, vành tai nóng bừng.
“Cậu có sao không?” Cậu đưa tay kéo Lăng Bắc đứng dậy: “Có chỗ nào đau không?”
Nhìn phản ứng của Lăng Bắc thì chắc chắn là đau, dù sao cũng là một người lớn đè lên.
“Không sao.” Lăng Bắc chỉ xoa xoa cánh tay, rồi giữ khoảng cách một chút với Mạc Trần.
Mạc Trần không tin: “Thật hay giả? Thật sự không sao ư?”
Lăng Bắc: “Ừm.”
Lăng Bắc vẫn luôn nhíu mày, chẳng giống như không sao chút nào.
Mạc Trần vẫn rất lo lắng, cậu trực tiếp tiến lên nắm lấy Lăng Bắc, xoay người cậu ấy một vòng, kiểm tra xem có chỗ nào bị thương không.
Lăng Bắc chưa kịp lùi lại đã bị nắm giữ, chỉ đành để mặc cậu làm gì thì làm.
Mắt thường hình như không nhìn ra gì, không có trầy xước cũng không có sưng đỏ.
Mạc Trần bán tín bán nghi: “Thật sự không sao ư?”
“Ừm.” Lăng Bắc thoát khỏi tay cậu: “Không sao.”
“Được rồi.” Mạc Trần gật đầu, không hỏi nữa.
“Meow——” Mèo con lúc này kêu một tiếng, ngay lập tức thu hút sự chú ý của hai người.
Mạc Trần ngồi xổm xuống, từ từ vuốt ve bộ lông của mèo con, nó phát ra tiếng kêu rừ rừ thoải mái.
Mạc Trần nhìn mèo con nói: “Sau này đừng leo cây nữa, biết không?”
Lăng Bắc bên cạnh lên tiếng hỏi: “Lúc cậu lên cứu nó, có nghĩ đến việc mình cũng không xuống được không?”
“Ưm… lúc đó tôi không nghĩ nhiều đến vậy…”
Không nghe thấy hồi đáp, Mạc Trần còn tưởng Lăng Bắc bị mình làm cho cạn lời, vừa định ngẩng đầu liền cảm thấy một bàn tay đặt lêи đỉиɦ đầu mình.
Mạc Trần lập tức cứng đờ, nhưng chỉ vài giây sau, đối phương liền rụt tay về.
Cậu nhìn về phía Lăng Bắc, đầu ngón tay thon dài của cậu ấy kẹp một bông hoa mộc: “Trên đầu cậu đó.”
Mạc Trần: “À, cảm ơn.”
Ngón tay Lăng Bắc buông lỏng, hoa mộc rơi xuống, ánh nắng vàng rải đầy đất.
Mèo con gầy gò bất thường, không biết đã đói bao nhiêu ngày, bị bắt nạt bao nhiêu ngày.
Mạc Trần đi lấy thức ăn cho mèo trên ghế dài, mở hộp đổ một ít ra trước mặt mèo con, mèo con lập tức háu ăn.
“Mày ăn chậm thôi, không ai tranh với mày đâu.” Mạc Trần nhìn có chút đau lòng, mèo con ăn hết cậu lại đổ thêm một ít, cho đến khi nó kêu lên một tiếng thỏa mãn, bắt đầu liếʍ lông trên móng vuốt.
Mạc Trần vặn chặt nắp hộp đứng dậy, quay đầu lại phát hiện Lăng Bắc vẫn luôn yên lặng nhìn họ.
Mạc Trần: “Sao vậy?”
Lăng Bắc lắc đầu, thu lại ánh mắt, hỏi: “Thức ăn cho mèo ở đâu ra?”
“Tôi tự mang theo.” Mạc Trần lắc lắc hộp: “Còn không nhiều lắm, tôi về sẽ đong thêm, trưa mai lại đến cho nó ăn.”
Lăng Bắc: “Sau này ngày nào cũng đến ư?”
Mạc Trần: “Chắc là vậy, chỉ cần rảnh là đến, không thể để bé con đói được.”
Cậu nhìn xung quanh, nói: “Nếu bé con không ở đây, thì tôi sẽ đến đây đọc sách, ở đây yên tĩnh rất tốt.”