Mạc Trần đồng ý xong Triệu Hạ lại đưa cho cậu mấy tờ bài thi, đó chính là thứ cô ấy vừa nãy vẫn đang tìm.
Triệu Hạ: “Mấy tờ bài thi này ra đề khá hay, trong đó cũng bao gồm rất nhiều kiến thức em chưa biết, làm đi làm lại hai lượt nhé.”
Mạc Trần: “Cảm ơn cô Triệu ạ.”
Mạc Trần cứ thế ôm một đống bài thi rời văn phòng trở về lớp, vừa bước vào cửa sau cậu đã cảm thấy không đúng, đáng lẽ giờ này trong lớp phải rất ồn ào sao lại yên tĩnh như tờ, hơn nữa tất cả mọi người đều đang nhìn cậu.
Cậu đặt bài thi xuống bàn trước, rồi nhìn quanh hỏi: “Sao vậy?”
Khỉ là người đầu tiên xông đến, cậu ta kinh ngạc nói: “Giấu tài thật đấy Mạc Trần, không ngờ cậu lại giỏi tiếng Anh như vậy.”
Mạc Trần lúc này mới phát hiện dưới tờ đề thi có một tờ báo tiếng Anh, anh rút ra xem, đã sai một câu điền từ và một câu đọc hiểu.
Hầu Tử: “Cậu suýt nữa thì đuổi kịp anh Bắc rồi đấy, nhưng mà anh Bắc đạt điểm tuyệt đối, không ai có thể vượt qua được.”
Mạc Trần ngồi xuống, hạ giọng hỏi Hầu Tử: “Sao mọi người đều biết rồi?”
“Vừa nãy thôi, Thảo Mai đặt bài kiểm tra của cậu lên bàn, vốn dĩ nó úp xuống, nhưng thằng nhóc Đàm Hồng Tịch kia lại cầm lên rồi la ầm ĩ, chắc nó tưởng cậu làm bài không tốt.” Hầu Tử bĩu môi về phía Đàm Hồng Tịch: “Bây giờ thì hay rồi, cậu xem mặt nó đỏ tía tai luôn kìa.”
Đàm Hồng Tịch?
Mạc Trần nhìn theo hướng tay của Hầu Tử, người kia đang cúi đầu rất thấp, hóa ra chính là kẻ đã va vào anh trong phòng làm việc của giáo viên Toán.
Lần này thì anh đã nhớ kỹ.
Hầu Tử giơ ngón cái lên với anh: “Mạc Trần, cậu đỉnh quá, cậu đã dùng thực lực để vả mặt nó!”
Mạc Trần mỉm cười, cũng không để tâm lắm, anh sắp xếp lại các tờ đề thi trên bàn.
Hầu Tử nhìn thấy mấy tờ bài kiểm tra chỉ được hai, ba mươi điểm, cậu trợn mắt nhưng không lên tiếng, mà chỉ dùng ánh mắt hỏi Mạc Trần.
Mạc Trần biết cậu ta đã thấy, nhưng anh cũng không cố ý che giấu, chỉ nhún vai, thì thầm: “Thêm hai giây nữa là lộ tẩy rồi.”
Hầu Tử “phì” một tiếng cười phá lên, giơ ngón cái nhiệt tình hơn nữa, cũng giả vờ thì thầm: “Vẫn là cậu đỉnh nhất Mạc Trần, cậu yên tâm, tớ sẽ không nói chuyện cậu giấu bài kiểm tra ra ngoài đâu.”
Mạc Trần: “Cảm ơn.”
Sau giờ học, Mạc Trần vẫn đi dưới ánh đèn đường như thường lệ, tiếng ve sầu đã dần im bặt, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng mèo kêu.
Anh dừng bước, ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ, quả nhiên phòng khách vẫn sáng đèn.
Mỗi lần Mạc Trần lên lầu, anh đều cảm thấy có một bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim mình, đè nén khiến anh không thở nổi.
Vừa mở cửa, anh đã cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của Lục Hòa Dung phóng tới.
“Về rồi à?”
“Vâng.”
“Điểm kiểm tra tuần có chưa?”
Mạc Trần đang thay giày, nghe vậy thì khựng lại, anh vẫn không thoát được, thậm chí còn chưa thay xong giày bà ấy đã hỏi rồi.
“Có rồi, chỉ thiếu môn Ngữ văn thôi ạ.”
“Thế mấy môn khác được bao nhiêu điểm?”
Mạc Trần mím môi, điểm số này chắc chắn sẽ khiến Lục Hòa Dung nổi trận lôi đình, anh không dám nói.
Lục Hòa Dung đợi một lát, ánh mắt vẫn không rời khỏi Mạc Trần.
Bà ấy không phải là người kiên nhẫn, có chút không vui thúc giục: “Bao nhiêu điểm?”
Mạc Trần căng thẳng nắm chặt quai cặp, liếc nhìn hàng lông mày cau chặt của Lục Hòa Dung, yết hầu khẽ động, cẩn thận báo lại điểm số một lượt.