"Ê, khoan đã... Cậu chờ chút..." Mạc Trần vội vàng đi theo sau Lăng Bắc, bàn tay định kéo lấy cánh tay đối phương khựng lại trong không trung một lát rồi lại chậm rãi hạ xuống.
Lăng Bắc không để ý đến cậu, biểu cảm của anh vẫn luôn hờ hững từ đầu.
Mạc Trần luôn giữ khoảng cách một nắm đấm với Lăng Bắc, liếc mắt nhìn quyển sách trong tay đối phương, tìm chuyện để nói: "Cậu lên sân thượng đọc sách à..."
Đổi lại chỉ là tiếng "ừm" lạnh lùng từ đối phương.
Mạc Trần: "..."
Hai người đi trước đi sau bước xuống cầu thang, vẫn là hành lang yên tĩnh đó, chỉ có tiếng bước chân của họ vang lên.
Mạc Trần từ nhỏ đã không có gan, giờ cũng chẳng khá hơn chút nào, một chút động tĩnh nhỏ thôi cũng có thể khiến trái tim cậu đập loạn xạ như ngồi tàu lượn siêu tốc.
Trên cầu thang tối đen như mực này, cậu luôn cảm thấy có đôi mắt đang nhìn chằm chằm từ phía sau, có một hồn ma đang bò trên vai cậu, có một xác sống đang nghiêng đầu nhe răng cười với cậu ở bên cạnh.
Mạc Trần càng dựa sát hơn về phía Lăng Bắc, Lăng Bắc đi không quá chậm, nhận thấy người phía sau cứ bất an nhìn ngang nhìn dọc, lại còn dán rất gần, anh không thích người khác lại gần hay chạm vào mình lắm.
Anh vừa đi vừa hỏi: "Cậu đang sợ à?"
Tiếng nói đột ngột vang lên quả thực khiến Mạc Trần run lên một cái, theo bản năng nắm chặt cánh tay Lăng Bắc.
Lăng Bắc dừng bước xoay đầu nhìn cậu, cảm giác ấm áp khiến anh khẽ nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu.
Mạc Trần nhìn mặt anh rồi lại nhìn tay mình, lập tức buông ra như thể đồ vật đó là củ khoai nóng bỏng tay.
"Xin lỗi nhé.” Có lẽ Mạc Trần chỉ phản ứng theo bản năng, cậu thật sự không cố ý: “Tớ chỉ hơi... lạnh sống lưng thôi."
Lăng Bắc với đôi mày sắc lạnh hơi rũ xuống, liếc cậu một cái rồi hỏi: "Cậu đi lên phía trước được không?"
Mạc Trần lắc đầu như trống bỏi.
Cậu mới không thèm, so với đi trước thì đi sau cậu còn có thể được che chắn một chút, dù sao thì phía trước lẫn phía sau đều không an toàn cho lắm.
Lăng Bắc thu ánh mắt lại tiếp tục đi về phía trước, nhưng bước chân rõ ràng không nhanh như vừa nãy, Mạc Trần cũng không còn dán sát nữa.
Mạc Trần cố gắng lờ đi nỗi sợ hãi với môi trường tối tăm, tập trung sự chú ý vào gáy thiếu niên đi phía trước.
Suốt quãng đường không ai nói gì, cho đến khi bước xuống bậc cầu thang cuối cùng, Mạc Trần mới thở phào nhẹ nhõm, sải bước lớn đi bên cạnh Lăng Bắc.