Hoàng Quốc Trung bảo Mạc Trần mang ghế ngồi cạnh mình, rồi lấy ra ba tờ bài thi kiểm tra tuần của cậu từ trên bàn.
Hoàng Quốc Trung: “Đây là bài thi Vật lý, Hóa học, Sinh học của em, thầy đã lấy giúp em trước rồi.”
Mạc Trần nhận bài thi xem, Vật lý hai mươi, Hóa học hai mươi tám, Sinh học ba mươi mốt.
Vì là kiểm tra tuần chứ không phải kỳ thi lớn, nên kiến thức trọng tâm của ba môn này khá tập trung, dù sao cũng là những bài mà Mạc Trần chưa từng gặp.
Cậu thấy mình được những điểm này là tốt rồi, cậu thậm chí từng nghĩ sẽ chỉ được điểm đơn vị.
Thấy Mạc Trần nhìn vào bài thi không nói gì, Hoàng Quốc Trung tưởng cậu khó chịu vì làm bài không tốt, nên thầy an ủi: “Trong tình hình em nghỉ học nhiều như vậy mà thi được thế này đã rất tốt rồi, đừng tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân, tin rằng em nhất định có thể theo kịp tiến độ.”
Mạc Trần biết thầy Hoàng có thể đã hiểu lầm mình, nhưng cậu không nói nhiều, chỉ gật đầu.
Hoàng Quốc Trung lại tìm trên bàn làm việc một xấp bài thi mới toanh, đưa cho Mạc Trần: “Đây là những bài thi mà lớp thực nghiệm chúng ta đã làm trong nửa đầu năm, cả ba môn đều ở đây, những gì tìm được đều đã mang đến cho em, có thể không đầy đủ lắm, nhưng vẫn có chút giúp ích cho em.”
Mạc Trần ngây người, lúc đầu khi được gọi đến đây cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị mắng, cậu thi được thế nào cậu tự hiểu rõ trong lòng.
Nhưng cậu không ngờ thầy Hoàng lại không nói gì trách móc cậu cả.
Mạc Trần nhìn nụ cười hiền hậu, dịu dàng của thầy Hoàng, không tìm thấy chút ý trách móc nào.
“Cảm ơn thầy Hoàng ạ.” Trong lòng cậu khẽ xúc động, trịnh trọng nhận lấy bài thi ôm vào lòng.
“Được rồi, về nhanh đi, không làm mất thời gian nghỉ ngơi của em.”
Mạc Trần cảm ơn lần nữa rồi đi đến cửa, Hoàng Quốc Trung lại gọi cậu lại: “À đúng rồi, Mạc Trần, cô Triệu gọi em đến văn phòng Toán một chuyến.”
“Vâng ạ.”
Mạc Trần từ tòa nhà này chạy về tòa nhà học, may mà văn phòng Toán ở cuối hành lang tầng một, rất gần phòng học của họ, nếu không cậu sẽ mệt chết.
Mạc Trần gõ cửa văn phòng, bên trong khá náo nhiệt, rất nhiều học sinh đang hỏi bài.
Cậu vừa bước vào hình như không ai chú ý đến cậu, cậu có chút lúng túng, cho đến khi Triệu Hạ nhìn cậu một cái, cậu mới nhanh chóng bước đến.
Bên cạnh Triệu Hạ còn có một người, Đàm Hồng Tịch là lớp trưởng môn Toán, lần này cậu ta thi Toán quả thật không tệ, một trăm hai mươi tám, nên lưng thẳng tắp rất đắc ý.
Triệu Hạ đưa yêu cầu bài tập cho cậu ta, bảo cậu ta về lớp sắp xếp, tiện thể mang cả bài thi và bài tập đi.
Trước khi Đàm Hồng Tịch đi còn đặc biệt hỏi một câu: “Cô Triệu, tờ bài thi đó không cần em giúp cô phát sao?”
Mạc Trần vừa lúc nghe thấy, thuận theo nhìn qua, đó là bài thi của mình, nhưng chỉ lộ ra tên, không lộ ra điểm số.
Đàm Hồng Tịch dường như đã chắc chắn đó là một điểm số không mấy tốt đẹp.
Mạc Trần là học sinh chuyển trường, cũng là người đầu tiên ở trường Tam Trung được chuyển thẳng vào lớp thực nghiệm.
Rất nhiều người đã không ít lần bàn tán sau lưng cậu.
Có người muốn xem trò cười, có người chỉ đơn thuần là tò mò.
Tung tin đồn là việc ít tốn kém nhất, chỉ cần một cái miệng, và một trái tim đen tối.
Triệu Hạ đang bận tìm đồ, tùy tiện đáp một câu “Không cần”.