Khi giảng bài, Mạc Trần dừng lại ở đâu, Lăng Bắc sẽ nói chậm lại, từng chút một giúp cậu phân tích, dẫn dắt tư duy của cậu.
Mạc Trần cũng tĩnh tâm, nghiêm túc nghe Lăng Bắc giảng, quả nhiên hiệu suất gấp đôi bình thường, thậm chí còn tốt hơn cả việc cậu tự học giải đề.
Không biết từ lúc nào, kim đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng.
Mạc Trần giải quyết xong phần này, duỗi vai ngáp một cái.
Lăng Bắc rõ ràng đã nghe thấy, anh dừng lại lời nói đang dang dở.
Mạc Trần: “Sao vậy?”
Bên Lăng Bắc truyền đến tiếng dọn dẹp đồ đạc: “Đến đây thôi.”
Mạc Trần dụi dụi mắt, cố gắng làm mình tỉnh táo hơn: “Cậu buồn ngủ rồi à?”
Trong điện thoại truyền đến một tiếng “Ừm” trầm đυ.c.
Mạc Trần mới nhận ra đã hai giờ sáng, cậu đã kéo người ta đến tận bây giờ, Lăng Bắc vẫn thức cùng cậu.
Mặc dù không biết đồng hồ sinh học của Lăng Bắc như thế nào, nhưng Mạc Trần vẫn cảm thấy có lỗi.
Sau khi cuộc gọi thoại kết thúc, Mạc Trần lại gửi một tin nhắn WeChat.
[Mạc Trần: Vậy… sau này tôi còn có thể hỏi cậu như tối nay không]
[Lăng Bắc: Được]
[Mạc Trần: [Cảm ơn.jpg]]
[Mạc Trần: Ngủ ngon]
[Lăng Bắc: Ngủ ngon]
Trưa thứ Ba, điểm kiểm tra tuần đã có, trừ bài Ngữ văn, bài đó thường chậm hơn một chút.
Trong giờ nghỉ trưa, các lớp trưởng từng môn ôm bài thi theo tên phát đến tay từng người.
Trong lớp ồn ào náo nhiệt, không ít người đang than khóc kêu trời.
Khỉ ôm bài thi của mình với vẻ mặt mếu máo, đi đến bên cạnh Hà Trí Bảo, ghé vào xem bài thi của cậu ta.
“Tiểu Bảo, vẫn là cậu tốt nhất, luôn âm thầm cống hiến, gánh vác cho cả lớp chúng ta.”
“Mày điên à.” Hà Trí Bảo lườm một cái.
Điểm của cậu ta từ khi vào lớp thực nghiệm vẫn luôn đội sổ, bất kể thi cử thế nào cũng không thay đổi, sao lại không thể coi là một loại ổn định khác thường chứ.
Nói cậu ta học kém thì cũng không hẳn, vì cậu ta vẫn hơn điểm những người ở lớp chuyên.
Hà Trí Bảo một chút cũng không vội, bố cậu ta cũng không vội, đều là những người sống buông thả.
Lúc này có người không mời mà đến, cứ nhất định ghé vào bên cạnh hai người, nói với giọng âm dương quái khí: “Hà Trí Bảo, đề thi lần này dễ thế mà cậu chỉ được có thế này à?”
Khỉ hất đầu về phía người đó: “Đàm Hồng Tịch, thế cậu được bao nhiêu điểm?”
Đàm Hồng Tịch hừ một tiếng từ mũi, khinh miệt nói: “Chắc chắn hơn cậu rồi, số điểm ít ỏi của cậu còn không bằng số lẻ của tôi.”
“Ối giời ơi cái tính nóng như lửa của tôi.” Khỉ xắn tay áo định xông lên, bị Hà Trí Bảo giữ lại: “Thôi được rồi được rồi.”
Gia cảnh của Đàm Hồng Tịch khá tốt, bố mẹ nuôi dạy cậu ta thành một kẻ ngạo mạn, hay nhìn người bằng lỗ mũi, cậu ta thường xuyên khoe của trên vòng bạn bè, hơn nữa chỉ thích kết bạn với những người học giỏi và giàu có.
Trong lớp không mấy ai thích cậu ta, mà cậu ta lại rất thích tìm kiếm sự chú ý, hận không thể tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mình mới phải, vì vậy chỉ có thể tự mình lượn lờ trước mặt mọi người.
Hoàng Quốc Trung bước vào lớp, cả lớp mới hơi thu lại.
Thầy vẫy tay về phía hàng đầu tiên, dãy cuối cùng, nói: “Mạc Trần, em theo thầy ra đây một chút.”
“Vâng ạ.” Mạc Trần lập tức đứng dậy.
Hoàng Quốc Trung dẫn cậu đến văn phòng của mình.
Văn phòng của chủ nhiệm giáo vụ là một phòng riêng, không nằm trong tòa nhà của khối 12 mà ở một tòa nhà khác.