Chương 25

Tuy nhiên, hai bài văn mẫu đó theo cậu thấy vẫn còn một vài lỗi nhỏ.

Cậu liếc nhìn đề bài, trong đầu nhanh chóng hình thành khung sườn, rồi đặt bút viết rất nhanh.

Các dạng bài nghị luận có rất nhiều mẫu, nhưng Mạc Trần hiếm khi viết theo mẫu, bởi vì cậu cho rằng mẫu sẽ hạn chế suy nghĩ của mình.

Cái cậu coi trọng chưa bao giờ là điểm số, mà là sự thể hiện.

Mạc Trần hoàn thành bài trước hai mươi phút.

Môn cuối cùng đương nhiên là môn Toán, sở trường nhất của trường số Ba, dành đủ thời gian để viết trọn vẹn một tờ đề Toán.

Mạc Trần thực ra những bài bị bỏ lỡ vẫn chưa tự học xong, nhưng may mắn thay đây là một đề tổng hợp, chỉ có một phần nhỏ cậu chưa học qua.

Tất cả các môn thi liền mạch, không có bất kỳ cơ hội thở dốc nào. Sau khi thi xong, cả lớp chìm trong không khí uể oải, nặng nề.

Nhịp độ học tập ở trường số Ba nhanh hơn nhiều so với trường cũ của Mạc Trần, cậu vẫn chưa hoàn toàn thích nghi được.

Mạc Trần vươn vai vặn vẹo cổ, nhìn thấy quyển sách Sinh học nằm trên bàn, còn phải trả lại nó nữa.

Nhưng Lăng Bắc không biết ăn phải thuốc gì, thế mà không nhận lấy sách mà lại nói với cậu: “Cầm về mà chép lại ghi chú.”

Tay Mạc Trần cứng đờ giữa không trung, khuôn mặt tràn đầy vẻ không thể tin được: “Anh nói gì cơ? Em nghe nhầm à? Anh nói lại lần nữa đi.”

Ánh mắt của Lăng Bắc giống hệt như đêm đầu tiên, như đang nhìn một thằng ngốc.

Mạc Trần ngượng nghịu rụt tay lại, không yên tâm hỏi thêm lần nữa: “Thật sự cho em chép ư?”

Lăng Bắc: “Ừ.”

Mạc Trần đảo tròn mắt, được đằng chân lân đằng đầu nói: “Vì anh đã cho em mượn sách Sinh học rồi, vậy các môn khác cũng cho mượn luôn nhé?”

Lăng Bắc ngẩng đầu lên vừa định từ chối thì nghe Mạc Trần nói: “Khẩn cầu anh Bắc, anh cứ làm ơn làm phước giúp đỡ cho trót đi, đưa Phật tới tận Tây Thiên mà.”

Lăng Bắc liếc nhìn nụ cười trên mặt Mạc Trần, trong lòng bất đắc dĩ thở dài một hơi, đưa cả những môn khác cho cậu.

“Cảm ơn anh Bắc!” Mạc Trần cầm lấy mấy quyển sách và vở ghi, lòng biết ơn hiện rõ trên khuôn mặt: “Chép xong em sẽ trả lại anh.”

Có cái này, cậu có thể tiết kiệm không ít công sức cho việc tự học mỗi ngày.

Tối đó Mạc Trần ngồi trước bàn học, tổng cộng sáu môn. Ngữ văn, Tiếng Anh, Sinh học được viết trong sách, Toán, Lý, Hóa thì có vở ghi riêng.

Tối nay cậu phải chép xong hết, ngày mai phải trả lại Lăng Bắc.

Gần một giờ sáng, Mạc Trần mở vở ghi Toán của Lăng Bắc ra, đây là thứ cuối cùng.

Lúc này điện thoại cậu sáng lên, có một tin nhắn WeChat, của Hứa Khả Ái gửi đến.

[Hứa Khả Ái: Cấp cứu! Hứa Khả Ái của cậu sắp chết rồi!]

Giờ này, Mạc Trần không cần nghĩ cũng biết là chuyện gì.

[Mạc Trần: Cuối tuần chơi sướиɠ rồi, lại không viết bài tập hả?]

[Hứa Khả Ái: Đoán như thần vậy Mạc Tiểu Trần, từ khi cậu đi rồi mình còn không có bài tập để chép, chỉ có thể tự viết thôi]

[Hứa Khả Ái: Cậu không thể thấy chết mà không cứu đâu]

[Hứa Khả Ái: Mau chỉ mình cách làm bài này đi]

Mạc Trần nhấp vào hình ảnh cậu ta gửi đến, vừa đúng là một bài toán.

[Mạc Trần: Gọi anh đi]

[Hứa Khả Ái: Anh Mạc, anh Trần, anh ruột]

[Hứa Khả Ái: Đừng nói là anh, gọi bố ruột cũng được]

Hứa Khả Ái lại gửi một tin nhắn thoại, Mạc Trần nhấp vào nghe xong lập tức hối hận. Đó là một tiếng “Trần Trần ca ca” cực kỳ sến súa, khiến cậu nổi hết da gà.