Chương 24

Cậu không thể nào nói rằng mình mất ngủ là vì nhớ những lúc ngủ cùng Lăng Bắc được.

Lúc này, Hoàng Quốc Trung bước vào lớp, tay bưng một cái giỏ nhựa.

Chiều Chủ Nhật thường là thời gian kiểm tra hàng tuần, tổng cộng sáu môn.

Tuần này Hoàng Quốc Trung coi thi, thầy lấy ra sáu túi hồ sơ từ trong giỏ.

“Được rồi, tất cả im lặng đi, mười phút nữa chúng ta bắt đầu làm bài, môn đầu tiên là Sinh học.”

Dưới bục giảng nhanh chóng vang lên tiếng lật sách, xem ra số người học tủ không ít.

“Lần này chúng ta thi chương ba bốn quyển hạ, Tôn Gia Thành em ôm quyển thượng làm gì đấy?” Hoàng Quốc Trung mỉm cười nhắc nhở.

Thằng Khỉ luống cuống tìm sách quyển hạ, kết quả không biết bị nó ném đi đâu mất, nhất thời không tìm thấy được.

Dâu Tây vừa hay ngồi cạnh nó, Thằng Khỉ xê ghế muốn ngồi cùng xem với cô bé, suýt nữa lại bị đánh.

Thực ra mấy người này chỉ là giả vờ không biết thôi, người thật sự chưa học gì đang ngồi ở hàng cuối cùng, dãy đầu tiên.

Mạc Trần bề ngoài cực kỳ bình tĩnh lật sách Sinh học ra, nhìn chăm chú vào trang sách trống không, nhưng nội tâm cậu đã sớm sụp đổ.

Xong rồi xong rồi xong rồi, cũng chẳng có ai nói với cậu về chuyện kiểm tra hàng tuần cả, cậu mới học đến quyển thượng

chương hai.

Sách của cậu không có một chút ghi chú nào, muốn học tủ cũng không được.

Trong quá trình chờ chết, Mạc Trần chợt nhớ lại lời dì Chu đã nói với mình, bảo cậu có chuyện gì cứ tìm Lăng Bắc giúp đỡ.

Thế là Mạc Trần như tìm thấy cọng rơm cứu mạng, gọi một tiếng “Lăng Bắc”.

Đối phương quay đầu nhìn sang, Mạc Trần chắp hai tay lại nói: “Cho mình mượn vở ghi Sinh học với, khẩn cấp.”

Lăng Bắc nhướng mày, nghĩ ngợi một lát rồi đặt bút xuống, rút quyển sách Sinh học từ hộc bàn ra ném cho cậu.

Khác với vở ghi Toán, vở ghi Sinh học của anh được viết trực tiếp vào sách.

Bởi vì sách Toán họ cơ bản không dùng, bình thường đều học theo tài liệu ôn tập, sách Toán có lẽ chỉ đυ.ng đến vài lần vào dịp cuối kỳ.

Mạc Trần vội vàng cảm ơn, lật sách Sinh học ra. Ghi chú của Lăng Bắc hoàn toàn không che lấp kiến thức trọng tâm, rõ ràng, đẹp đẽ, súc tích và hữu ích.

Mạc Trần lập tức học thuộc lòng, kết hợp cả kiến thức trọng tâm và ghi chú để xem.

Mười phút nhanh chóng trôi qua, chuông vừa vang lên, Hoàng Quốc Trung liền bảo mọi người gấp sách lại, phát đề thi.

Mạc Trần thở phào nhẹ nhõm, cậu đã lướt qua sơ bộ kiến thức hai chương với tốc độ nhanh nhất, tiếp theo tất cả đều nhờ vào ý trời, xem cậu có thể nhớ được bao nhiêu.

Lý, Hóa, Sinh đều là đề thi do giáo viên tổ chuyên môn của khối ra, mặc dù thời gian kiểm tra hàng tuần ít hơn ba mươi phút so với kỳ thi bình thường, nhưng số lượng câu hỏi không đổi, theo lời Vu Khâu Hoa thì đây cũng là một cách rèn luyện.

Tiếng Anh là một bộ báo, Ngữ văn là một bài văn.

Ban đầu Vu Khâu Hoa muốn môn Ngữ văn cũng thi một tờ đề đầy đủ, nhưng chưa kịp thực hiện đã bị tổ Ngữ văn chửi té tát.

“Dù học sinh có thời gian viết, chúng tôi cũng không có thời gian giảng đâu.”

“Anh dạy Hóa thì đừng có nhúng tay vào chuyện Ngữ văn.”

“Tôi còn chưa giảng xong bài mới mà còn phải giảng đề thi nữa à? Cứ thế này thì anh đi mà giảng.”

Vu Khâu Hoa không thể chống lại uy lực của tổ Ngữ văn, thảm bại.

Bài văn này là đề thi khảo sát thống nhất lần một của khối 12 kỳ trước ở tỉnh lân cận, Mạc Trần đã từng viết, còn xem qua hai bài văn mẫu xuất sắc.