Chương 23

Mạc Trần lập tức nở nụ cười, lon ton chạy tới đặt gối gọn gàng, sau đó chui vào chăn, ló đầu ra nhìn Lăng Bắc, vẻ mặt dường như đang nói: “Thấy em ngoan không này.”

Lăng Bắc đưa tay tắt đèn rồi mới nằm vào chăn.

Mạc Trần rất thích chăn của Lăng Bắc, vừa ấm áp lại thoang thoảng một mùi hương nhẹ, giống hệt mùi hương trên người Lăng Bắc.

Kể từ khi ngủ cùng Lăng Bắc, cậu không còn sợ hãi nữa, bởi vì chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy Lăng Bắc, điều này khiến cậu cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.

Cứ thế, một khoảng thời gian yên bình trôi qua, cho đến một ngày mưa đã phá vỡ sự cân bằng tinh tế giữa hai người.

Bên ngoài vẫn không ngừng đổ những hạt mưa lất phất, kéo dài đến mười một giờ đêm, rồi đột nhiên mưa lớn dần, kèm theo cả sấm chớp.

Mạc Trần vẫn chưa ngủ, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy vô số sợi bạc rơi xuống. Thực ra, ngay khi nghe thấy tiếng mưa lớn dần, cậu đã có một linh cảm không lành.

Quả nhiên, không lâu sau, một tia chớp xé toạc bầu trời, theo sau là tiếng sấm rền bất ngờ.

Mạc Trần lập tức siết chặt chăn, cả người co ro thành một cục, ép mình nhắm mắt lại mặc kệ.

Đầu kia của chiếc chăn khẽ rung lên. Lăng Bắc trở mình, đập vào mắt là một người đang cuộn mình như cái bánh chưng.

Tiếng sấm không ngừng, Mạc Trần nhíu chặt mày, vì chăn đắp quá kín, lưng cậu đã lấm tấm mồ hôi.

Bỗng nhiên có người giật lấy chiếc chăn từ tay cậu. Cậu quay người thấy Lăng Bắc đã ngồi dậy, giúp cậu kéo chiếc chăn đang cuộn tròn ra trải phẳng phiu, kéo phần chăn gần như che kín mặt xuống để đảm bảo cậu có thể thở được.

Dù chăn đã được trải phẳng, Mạc Trần vẫn muốn co mình lại nhỏ nhất có thể.

Lúc này, một bàn tay vươn tới, nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu, từng nhịp, từng nhịp.

Cơ thể Mạc Trần thả lỏng, không còn căng cứng nữa.

Lăng Bắc như dỗ dành một đứa trẻ, không ngại mệt mỏi mà cứ vỗ mãi.

Cùng với tiếng mưa và tiếng sấm bên ngoài cửa sổ, Mạc Trần thế mà dần dần chìm vào giấc ngủ.

Cậu chỉ cảm thấy bàn tay phía sau mình ấm áp và mạnh mẽ, trong đêm mưa bão đã mang lại cho cậu cảm giác an toàn vô hạn.

Ký ức dần phai nhạt trong tâm trí, Mạc Trần gối đầu lên tay, kể từ khi anh rời đi, cậu lại phải một mình đối mặt với nỗi sợ hãi bóng đêm.

Sau khi không còn Lăng Bắc bên cạnh, Mạc Trần nhớ rằng mình đã phải mất một thời gian rất dài để thích nghi.

Cậu thà rằng mình chưa từng thấy ánh sáng, nếu không thì làm sao biết cách đối mặt với bóng tối đây.

Mạc Trần nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trăng lưỡi liềm cong cong, bầu trời đêm trong vắt.

Cậu có chút hoài niệm những lúc ngủ cùng Lăng Bắc.

Cảm giác được ai đó ở phía sau mình, bảo vệ mình ấy.

Trưa hôm sau trở lại trường, lớp học vẫn chưa đủ người, Mạc Trần uể oải đặt cặp sách xuống, gục đầu lên bàn.

Thằng Khỉ không lúc nào chịu ngồi yên, chưa bao giờ thấy nó nghiêm túc ngồi ở chỗ mình cả.

Nó vốn đang bị Dâu Tây đuổi đánh, khi trốn ra sau hàng ghế liền xáp lại nhìn một cái, khoa trương nói: “Ôi Mạc Trần, đêm qua không ngủ ngon hả?”

Mạc Trần nghe vậy dụi dụi mắt, hỏi: “Quầng thâm mắt nặng lắm sao?”

Thằng Khỉ gật đầu, rồi lại trưng ra vẻ mặt như thể mình hiểu hết, nói: “Có phải thức khuya chơi game không? Tao cũng hay thế, lát tự học tối ngủ một giấc là ổn thôi.”

Mạc Trần lén liếc nhìn người bạn cùng bàn đang cặm cụi viết bài, đành ngầm chấp nhận lời của Thằng Khỉ.