Chương 22

Mạc Trần chưa bao giờ ở nhà người khác, nhưng dù vậy, hôm nay cậu nói gì cũng sẽ bước vào nhà Lăng Bắc.

Bởi vì so với thế giới tối tăm, cậu khao khát ánh sáng ấm áp hơn.

Lăng Bắc đóng cửa lại mới nhận ra Mạc Trần không hề mang giày, đôi chân tội nghiệp giẫm trên nền nhà.

Thế là anh lấy một đôi dép đi trong nhà mới của mình từ tủ giày bên cạnh.

Mạc Trần nhìn thấy dưới đất còn có hai đôi dép của người lớn, vừa mang dép vừa hỏi: “Dì và chú không có nhà sao?”

Lăng Bắc gật đầu, tiện tay đặt hai đôi dép trở lại tủ giày.

Công việc của Chu Bối Bối và Lăng Tuế Phàm đều đang trong giai đoạn khởi đầu, đôi khi bận quá họ sẽ không về nhà vài ngày, nói gì đến việc dành thời gian cho Lăng Bắc.

Tuy nhiên, Lăng Bắc đã quen với cuộc sống như vậy từ lâu. Mỗi ngày tan học về nhà, việc đầu tiên anh làm là lấy dép của bố mẹ ra khỏi tủ giày và đặt ngay ngắn, sau đó trước khi đi ngủ kiểm tra khóa cửa rồi mới cất lại.

Hôm nay hơi buồn ngủ, trùng hợp lại quên mất.

“Anh… một mình không sợ sao?” Mạc Trần vô cùng kinh ngạc hỏi.

Lăng Bắc lắc đầu, không hề sợ chút nào.

Anh đưa tay tắt đèn phòng khách, ánh đèn lập tức biến mất. Mạc Trần lại bắt đầu căng thẳng, đứng cứng đờ tại chỗ không dám động đậy.

“Lăng Bắc… em sợ…” Giọng Mạc Trần run rẩy, hai tay vung vẩy loạn xạ trong không khí, cậu nhận ra không có ai bên cạnh mình.

Cậu lại muốn khóc.

Bỗng nhiên, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cậu. Không hiểu sao, cậu lập tức yên lặng, không còn sợ hãi nữa, ngoan ngoãn đi theo Lăng Bắc.

Phòng của Lăng Bắc rất giản dị, giống như tính cách của anh, không có trang trí dư thừa.

Anh dẫn Mạc Trần vào nhà vệ sinh rửa mặt và chân, sau đó kéo cậu trở lại giường.

Hai người đắp chung một cái chăn, nằm nghiêng lưng vào nhau.

Mạc Trần sau khi vùng vẫy loay hoay một hồi liền nhanh chóng ngủ thϊếp đi, ngược lại Lăng Bắc lại hơi khó chịu một chút.

Khoảng cách giữa hai người hơi xa, chăn ở giữa trống trải, gió lùa vào.

Lăng Bắc trở mình, nhìn thấy Mạc Trần dường như muốn cuộn mình lại thành một khối, anh lặng lẽ tiến lại gần hơn một chút.

Nghe thấy tiếng thở đều đặn bên cạnh, anh mới yên tâm nhắm mắt lại.

Lục Hoà Dung sáng hôm sau tỉnh dậy mới nhớ ra Mạc Trần vẫn còn ở ngoài cửa, bà quên không cho Mạc Trần vào nhà.

Bà vốn chỉ muốn cho cậu một bài học, rèn luyện sự dũng cảm, nhưng không ngờ gần đây bà quá mệt, về phòng liền ngủ thϊếp đi mất.

Bà vội vàng chạy ra mở cửa, nào ngờ Mạc Trần đã đứng sẵn ngoài cửa, ngáp ngắn ngáp dài dụi mắt, rồi bỏ lại một câu “Lát nữa con đi học cùng anh hàng xóm” rồi lon ton chạy về phòng mình.

Từ đó về sau, mỗi khi Mạc Trần không ngủ được, cậu đều quen đường quen lối ôm gối, vào giữa đêm khuya nhẹ nhàng gõ cửa phòng người anh hàng xóm.

Hầu hết thời gian dì Chu và chú Lăng đều không có nhà, mà dù có ở nhà thì họ cũng đã nghỉ ngơi trong phòng rồi.

Cậu thậm chí có một giờ cố định, mỗi lần đều sẽ qua vào khoảng mười giờ rưỡi tối, nếu quá giờ đó thì có nghĩa là cậu đã ngủ.

Lăng Bắc dường như chuyên môn chờ cậu, khi Mạc Trần bước vào phòng anh, cậu thấy đèn bàn và sách vở trên bàn học đều đang mở, cậu nghi hoặc hỏi: “Anh Lăng Bắc ơi, anh vẫn đang học sao?”

Lăng Bắc lắc đầu, gấp sách lại đặt gọn gàng, tắt đèn bàn, đi đến cạnh giường kéo chăn ra ngồi xuống, nhìn Mạc Trần vẫn còn ngây ngốc đứng đó, vỗ vỗ giường nói: “Lại đây ngủ đi.”