Chương 21

Trong đêm tối, Mạc Trần nằm thẳng cẳng, hoàn toàn không dám trở mình ngủ, bởi vì mỗi khi cậu để lưng trần ra ngoài không khí, cậu lại tưởng tượng có một cái xác thối rữa đang nhìn chằm chằm mình từ phía sau, nở nụ cười quỷ dị.

Mạc Trần sợ đến mức không dám động đậy, lưng tê dại, chăn quấn kín không hở chút nào, chẳng mấy chốc cậu đã nóng ran người toát mồ hôi, mà ánh mắt lại tỉnh táo lạ thường.

Nếu cậu có thể ép mình ngủ được thì cũng đành, nhưng hầu hết thời gian cậu hoàn toàn không có chút buồn ngủ nào, chỉ có nỗi sợ hãi và sự hoảng loạn.

Mạc Trần lấy hết dũng khí bật đèn, rời giường đi dép, rón rén bước đến trước cửa phòng bố mẹ, do dự rất lâu mới cẩn thận gõ cửa.

“Mẹ ơi—con không dám ngủ một mình.”

Thông thường lúc này, Lục Hoà Dung sẽ bị đánh thức, sau đó giận dữ quát cậu cút về ngủ.

Cho đến một lần, Lục Hoà Dung thực sự bị chọc giận, không nói hai lời, bà trực tiếp lôi Mạc Trần ra ngoài cổng lớn rồi ném ra đó, khóa cửa vào nhà ngủ, bất kể Mạc Trần khóc lóc van xin hay xin lỗi thế nào cũng vô ích.

Nửa đêm về khuya, hành lang tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi người đều đã ngủ say, Mạc Trần cũng không dám khóc quá lớn tiếng, chỉ thút thít nhỏ nhẹ.

Cậu khóc lóc cào cấu khe cửa, dùng sức đến mức ngón tay đều đỏ bừng.

Đây là lần đầu tiên cậu nếm trải mùi vị của sự tuyệt vọng.

Trong đêm tối, các giác quan bị phóng đại vô hạn, chỉ một chút gió lay cây cỏ cũng đủ khiến Mạc Trần nổi khắp người da gà.

Cậu ấy thật sự rất sợ hãi, nhưng dù nước mắt có cạn khô cũng sẽ chẳng có ai mở cửa cho cậu.

“Mẹ ơi… con sai rồi…”

“Con sẽ không dám nữa đâu…”

“Sau này con nhất định sẽ ngủ ngoan… không làm phiền mẹ nữa…”

Ngay lúc này, cầu thang bỗng truyền đến những âm thanh kỳ lạ, giống tiếng nước nhỏ giọt từ ống dẫn, lại như tiếng bước chân người, hoặc giả là một cái xác không đầu từng bước đặt chân lên bậc thang, máu chưa khô trên cổ nhỏ giọt xuống sàn, thân người nghiêng vẹo, nhưng dường như có thể nhìn thấy, thẳng tắp bước về phía tầng này.

Mạc Trần sợ đến mức không khóc nổi nữa, cậu chằm chằm nhìn chằm chằm vào cầu thang, chân chậm rãi dịch chuyển, phải nép hẳn vào góc tường mới cảm thấy có thể thở được.

Âm thanh ấy càng lúc càng gần, cho đến khi một tiếng “kẽo kẹt” vang lên, cánh cửa nhà bên mở ra. Mạc Trần lập tức run rẩy cả người, đôi mắt tràn ngập hoảng sợ, những vệt nước mắt chưa khô vẫn còn đọng lại, cậu như một chú nai con bị thương, lưng đập mạnh vào tường.

Nhưng bước ra từ nhà bên không phải là quái vật trong một câu chuyện kinh dị nào khác, mà là người anh hàng xóm mặc đồ ngủ, mắt còn ngái ngủ.

Ánh đèn vàng ấm áp lọt ra từ khe cửa nhà bên, Lăng Bắc đứng trong ánh sáng, hỏi: “Muộn thế này cậu còn làm gì ở đây?”

Mạc Trần cuối cùng cũng thả lỏng được một chút, cậu cắn cắn môi, hai tay đan vào nhau sau lưng, không lên tiếng.

Lăng Bắc cũng không hỏi thêm, anh dường như nhìn thấy vệt nước mắt và đôi mắt sưng húp trên mặt Mạc Trần, bèn nghiêng người nói: “Vào đi.”

Mạc Trần do dự hồi lâu, lúc nhìn cửa nhà mình, lúc lại nhìn Lăng Bắc.

Ngay khi Lăng Bắc nghĩ cậu sẽ không đến và chuẩn bị đóng cửa, một bóng người nhỏ bé vụt qua bên cạnh anh. Khi anh quay đầu lại, Mạc Trần đã đứng nép vào tường, ánh mắt vô tội nhìn anh.