Chương 20

Mạc Trần vừa định lắc đầu nói không cần thì bị Lục Hoà Dung ngắt lời: “Ấy da, không cần đâu. Nó chính là vì một chút cay cũng không chịu ăn nên mới sợ cay, phải để nó tập luyện nhiều vào, nếu không sau này ra xã hội thì làm sao? Chẳng lẽ ai cũng phải chiều theo nó sao?”

Lục Hoà Dung đã nói thế rồi, dì Chu cũng không tiện nói thêm gì nữa.

Đúng lúc này, Lăng Bắc bỗng nhiên đứng dậy, nói: “Con hơi khát, đi lấy đồ uống đây.”

Dì Chu chớp chớp mắt nhìn cậu, vội vàng nói: “Vậy tiện thể lấy cho Tiểu Trần một chai nữa nhé.”

Lăng Bắc gật đầu rồi rời khỏi phòng riêng, hơn mười phút sau mới quay lại, mang theo hai chai sữa, một chai đưa cho Mạc Trần.

Dì Chu: “Đi lâu thế à.”

Lăng Bắc: “Ừm.”

Lục Hoà Dung: “Mẹ nhớ tiệm này không có sữa mà.”

Lăng Bắc: “Món mới ra.”

Dì Chu tiếp tục kéo Lục Hoà Dung trò chuyện, còn cho bà ấy xem những bộ quần áo mình vừa đặt mua online.

Tranh thủ lúc hai người không để ý đến họ, Lăng Bắc đặt chai sữa của mình lên bàn xoay rồi chuyển đến trước mặt Mạc Trần.

Mạc Trần mơ hồ ngẩng đầu nhìn Lăng Bắc, nhưng đối phương lại thu ánh mắt về, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Cậu liếʍ liếʍ đôi môi khô khốc, cầm chai sữa còn nguyên tem xuống, đặt cùng với nửa chai mình đã uống dở.

Sau bữa cơm này, dì Chu lưu luyến chia tay Lục Hoà Dung, còn hẹn thời gian gặp mặt lần tới.

Lúc đi xuống bãi đậu xe ngầm, dì Chu hiếm hoi nhìn con trai mình bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ, Lăng Bắc bị nhìn đến mức nổi cả da gà.

Dì Chu: “Không ngờ con trai mẹ cũng có chút EQ đấy chứ.”

Lăng Bắc liếc bà ấy một cái.

Dì Chu: “Sao con biết mẹ bảo con lấy sữa cho Tiểu Trần?”

Lăng Bắc không chút khách khí nói: “Viết to tướng trên mặt.”

Dì Chu: “Với lại, mẹ cũng nhớ tiệm đó không có sữa, con lấy ở đâu ra thế?”

Lăng Bắc không trả lời, sải bước đi về phía xe.

Dì Chu không buông tha, gọi với theo sau lưng cậu: “Chắc chắn là con lén chạy ra ngoài mua rồi đúng không? Hèn chi đi lâu thế!”

Lăng Bắc: “Dì Chu, dì nghĩ nhiều rồi.”

Dì Chu khoanh tay nhìn theo bóng lưng Lăng Bắc, tặc lưỡi.

Trước đây sao bà lại không phát hiện ra con trai mình thật ra là một người khẩu thị tâm phi thế nhỉ.

Căn phòng tối om, ánh trăng ngoài cửa sổ như dát bạc, rọi lên người thiếu niên, nhưng chẳng thể chiếu sáng vào tận đáy lòng cậu.

Mạc Trần nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà, cố gắng dỗ giấc ngủ, không khỏi nhớ lại chuyện hồi nhỏ.

Hồi nhỏ Mạc Trần rất sợ bóng tối, nhát gan vô cùng, không dám ngủ một mình.

Trước đây cậu toàn ngủ cùng bố mẹ, sau này lên tiểu học, quan hệ giữa bố mẹ cậu ngày càng căng thẳng, cậu không có tư cách can thiệp. Tính khí của Lục Hoà Dung ngày càng nóng nảy, bắt cậu ngủ một mình trong căn phòng nhỏ.

Có lẽ Lục Hoà Dung cho rằng đó là một cách bảo vệ, nhưng Mạc Trần lại có cảm giác bị bỏ rơi.

Đến tối đi ngủ, mắt cậu đẫm lệ nhìn Lục Hoà Dung, van xin bà liệu có thể ở lại ru cậu ngủ trước, đợi cậu ngủ rồi hãy đi.

Lục Hoà Dung lại nhíu mày, Mạc Trần sợ nhất là nhìn thấy vẻ mặt đó, vì điều này có nghĩa giây sau Lục Hoà Dung sẽ gắt gỏng mắng cậu.

Quả nhiên, bị từ chối nằm trong dự đoán.

“Con lớn thế này rồi, chẳng lẽ sau này cứ phải có người ngủ cùng sao?”

Mạc Trần đắp chăn kín mít, không để lộ bất kỳ bộ phận nào ngoài cái đầu, đặc biệt là đôi chân, nếu không sẽ có một bàn tay từ gầm giường thò ra túm lấy chân cậu.