Chỉ tại cái lan can này màu đen, lẫn vào màn đêm.
Mạc Trần cười ngượng nghịu, vừa định xin lỗi thì nghe thấy một giọng nói hơi ngạc nhiên vang lên từ phía trên đầu.
"Mạc Trần?"
"Hả?" Cậu theo bản năng đáp lời, nhưng rồi mới kịp nhận ra sao người này lại biết tên mình.
Mạc Trần nhíu mày nheo mắt, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt đối diện trông thế nào.
"Anh là ai vậy?" Mạc Trần không chắc chắn lắm.
Đối phương bất đắc dĩ thở dài, quỳ một gối xuống trước mặt Mạc Trần, ghé sát lại nói: "Nhìn rõ chưa?"
"Lăng Bắc?" Nếu giờ mà cậu còn không nhận ra nữa thì đúng là mù thật rồi.
Mạc Trần không dám tin người trước mắt lại là Lăng Bắc, người coi như là một nửa thanh mai trúc mã của cậu, họ gần như đã cùng nhau trải qua toàn bộ thời gian tiểu học.
Lần thứ hai trở lại thành phố này, cậu từng nghĩ sẽ có lúc gặp lại Lăng Bắc, nhưng không ngờ lại trong tình huống này.
Trùng hợp thế ư?
Mạc Trần nắm lấy bàn tay Lăng Bắc đưa ra, mượn lực đứng dậy, phủi phủi bụi trên quần.
Lăng Bắc nhướng mày nhìn cậu, dường như đang chờ một lời giải thích.
Lần hiếm hoi Mạc Trần cảm thấy lúng túng không biết làm sao, mắt không biết nhìn đi đâu: "Ờ... cái đó... tớ không nhìn thấy phía trước cậu có lan can... Tớ còn tưởng là..."
Cậu không nói hết câu.
"Nhảy lầu?" Lăng Bắc tiếp lời cậu.
Mạc Trần liếʍ liếʍ môi khô, chột dạ gật đầu.
Lăng Bắc không hiểu lắm: "Phản ứng dữ dội thế?"
Mạc Trần cãi lại: "Vớ vẩn, ai nhìn thấy cậu ngồi ở mép sân thượng cũng sợ chết khϊếp thôi."
Cậu ngẩng đầu nhìn Lăng Bắc: "Tớ cứu cậu một mạng đấy, không cần cảm ơn đâu."
Lăng Bắc xoa xoa cổ vừa bị siết, hiển nhiên tỏ thái độ nghi ngờ về câu nói đó.
Xung quanh nhất thời yên tĩnh lại, hai người cùng lúc đánh giá đối phương.
Khoảng bốn năm không gặp, ai cũng thay đổi nhiều.
Mạc Trần nhìn thiếu niên trước mắt cao hơn cậu khoảng nửa cái đầu, khuôn mặt đã không còn má bánh bao, giữa lông mày và khóe mắt toát lên vẻ lạnh lùng, khiến người khác có cảm giác khó lại gần.
Hồi nhỏ đã thấy có tố chất mỹ nhân rồi, lớn lên còn đẹp trai hơn nữa.
Mạc Trần từ trước đến nay luôn rất tự tin vào mắt nhìn và gu thẩm mỹ của mình.
Trên sân thượng gió mát hiu hiu, trái tim đập thình thịch vì căng thẳng của Mạc Trần dần bình tĩnh lại.
Thời gian khá muộn, xung quanh cũng rất tối, lưng cậu hơi tê dại.
Mạc Trần không nhịn được quay đầu nhìn về phía sau vài lần, sợ có thứ gì đó bỗng nhiên xuất hiện, lần cuối cùng quay đầu, cậu phát hiện Lăng Bắc đã đi về phía cánh cửa sắt sân thượng.