Lăng Bắc nhét tai nghe bên tai trái, cúi đầu nhìn sách, thản nhiên nói: “Không sai, ngay cạnh chỗ ngồi của con.”
Dì Chu: “…”
Dì Chu quyết định không nói chuyện với đứa con trai chỉ số IQ cao nhưng EQ thấp này nữa. Dù sao thì, Mạc Trần vẫn đáng yêu hơn.
Dì nhanh chóng đổi sang giọng điệu dịu dàng: “Tiểu Trần à, bây giờ cháu ngồi cạnh Bắc Bắc đó, nếu có gì không hiểu thì cứ trực tiếp hỏi nó, nếu có gì cần giúp đỡ thì cứ gọi nó thẳng thừng, sức vóc để xách cặp xê dịch bàn ghế thì nó vẫn có mà, đừng ngại ngùng gì cả.”
Mạc Trần nhướng mày: “Cái này… e là không tiện lắm ạ…”
Lăng Bắc nghe thấy lời rao bán con trai của mẹ ruột mình, liền không nói nên lời mà đeo nốt chiếc tai nghe còn lại vào.
Dì Chu: “Có gì không tiện chứ? À mà này, nếu thằng nhóc này dám bắt nạt cháu thì cứ mách dì, dì nhất định sẽ giúp cháu dạy dỗ nó, đứng ra bảo vệ cháu, nghe rõ chưa?”
Mạc Trần mỉm cười, nói: “Cháu nghe rõ rồi ạ dì, cháu nhất định sẽ mách dì ngay lập tức.”
Dì Chu rất hài lòng: “Ấy, thế mới đúng chứ, Tiểu Trần ngoan quá đi.”
Mạc Trần nghe vậy bèn liếc nhìn người bên cạnh, không biết cậu ấy có nghe thấy không.
Mạc Trần từ nhỏ đã rất thích tính cách của dì Chu, luôn đối xử với Lăng Bắc như bạn bè, không hề tạo áp lực học hành. Có một khoảng thời gian, cậu từng rất hâm mộ mối quan hệ như vậy.
Xe dừng lại ở bãi đậu xe ngầm. Lúc xuống xe, Mạc Trần quên không lấy cặp. Cậu vừa định quay lên lấy thì đã thấy Lăng Bắc cầm cặp của mình bước xuống.
Lăng Bắc một tay tháo tai nghe, một tay đưa cặp cho cậu: “Giúp cậu cầm, đừng mách mẹ tôi đấy.”
“Hả?” Mạc Trần sững người một chút: “Cậu nghe thấy rồi à? Không phải cậu đang đeo tai nghe sao?”
Lăng Bắc: “Dùng để chống ồn.”
Dì Chu đi tới cửa thang máy, bà quay đầu lại gọi hai người: “Nhanh lên nào, thang máy đến rồi.”
Nhà hàng này là một quán ăn món Tương nổi tiếng ở đây, khách rất đông. Dì Chu phải đặt trước ba ngày mới có được một phòng riêng.
Lục Hoà Dung đã có mặt trong phòng riêng. Dì Chu vừa bước vào đã phấn khích tiến tới ôm chầm lấy bà ấy.
Hai người từ thời cấp Ba đã là bạn thân. Dù sau khi tốt nghiệp đại học, họ tìm những công việc khác nhau, nhưng vẫn luôn giữ liên lạc, thậm chí còn mua nhà đối diện nhau.
Kể từ khi Lục Hoà Dung dẫn Lăng Bắc đi nơi khác, họ không còn gặp mặt. Ngày đầu tiên Lục Hoà Dung chuyển về, bà đã kể cho dì Chu nghe, dì Chu liền hào hứng mời họ đi ăn cơm ngay lập tức.
Mạc Trần tự nhiên ngồi cạnh Lục Hoà Dung, Lăng Bắc cũng tương tự ngồi bên cạnh dì Chu.
Lục Hoà Dung đã gọi món xong trước khi họ đến, đợi họ vừa tới là có thể lên món.
Hai cô bạn thân trò chuyện rất nhiều, Mạc Trần và Lăng Bắc chỉ đành im lặng ăn uống ở một bên.
Một lúc sau, Mạc Trần phát hiện có gì đó không đúng, sao hầu như món nào cũng đầy ắp ớt thế này?
Cậu không ăn được cay, cũng không thích ăn cay.
Quán ăn món Tương đâu phải là không có một món nào không cay.
Mạc Trần mấy lần quay đầu nhìn Lục Hoà Dung định nói gì đó, nhưng rồi lại quay đầu đi, im lặng gắp món ít ớt nhất, từng miếng nhỏ bỏ vào miệng.
Chẳng mấy chốc, ly nước trước mặt cậu đã cạn tới bốn năm lượt.
Dì Chu thấy Mạc Trần không mấy khi động đũa, lại nhìn những món ăn trên bàn, chợt nhớ ra điều gì đó, bèn dừng cuộc trò chuyện lại hỏi Mạc Trần: “Tiểu Trần à, cháu không ăn được cay đúng không? Hay dì gọi thêm cho cháu vài món nữa nhé?”