Xung quanh trở nên yên tĩnh. Lăng Bắc ngồi xổm xuống nhặt những bức thư tình do các bạn nữ lớp khác gửi, lần lượt đặt chúng trở lại hộc bàn.
Mạc Trần vội vàng giải thích: “Tôi tuyệt đối không cố ý, và tôi tuyệt đối chưa từng mở ra xem.”
Lăng Bắc “ừ” một tiếng, ra hiệu mình đã biết.
Mạc Trần đứng một bên, nhìn Lăng Bắc thu dọn những thứ còn lại. Cậu liếʍ môi, vuốt mũi, hỏi: “Mấy cái này đều là thư tình các bạn nữ gửi cho cậu sao?”
“Ừm.” Lăng Bắc rút mấy cuốn sách bỏ vào cặp, bỗng nhiên buột miệng: “Không có của cậu.”
Vành tai Mạc Trần đỏ bừng, thầm nghĩ trong lòng: Đương nhiên tôi biết không có của mình rồi.
Mạc Trần đứng đó đợi Lăng Bắc thu dọn đồ đạc, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía hộc bàn của đối phương, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Cậu… định nhận chúng sao?”
Lăng Bắc bình tĩnh đáp: “Không, định trả lại.”
Thật tàn nhẫn quá mà. Mạc Trần lắc đầu, mấy cô bé thích Lăng Bắc chắc sẽ đau lòng tan nát mất thôi.
Đúng là một tai họa mà không tự biết!
Mạc Trần một tay cầm điện thoại, một tay xách cặp, cẩn thận suy nghĩ một lúc, luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Thế nào là không có thư tình của tôi?
Chẳng lẽ cậu ấy biết thư của tôi ở đâu sao?
Mạc Trần cau mày nhìn Lăng Bắc: “Chẳng lẽ bức thư tôi viết cho cậu vẫn còn được cậu giữ lại sao?”
Cậu cứ tưởng đã sớm bị Lăng Bắc vứt đi rồi.
“Không.” Nói xong, Lăng Bắc liền khoác cặp lên vai rồi sải bước rời đi từ cửa sau.
Mạc Trần cũng chẳng bận tâm đến cảm giác chua xót đột nhiên dâng lên trong lòng, vác cặp đuổi theo: “Ấy, cậu đợi tôi với.”
Cổng trường rất ít người, chỉ lác đác vài học sinh đang đợi phụ huynh đến đón.
Dì Chu đeo kính râm, mái tóc nâu uốn xoăn nhẹ, ngồi trong chiếc Mercedes G màu đen nhìn ra cổng trường.
Thấy hai thiếu niên cao ráo sánh bước đi ra, một cậu đeo một bên tai nghe, nghiêng đầu lắng nghe cậu kia nói chuyện.
Dì Chu lập tức hạ cửa kính xe xuống, vẫy tay gọi: “Bắc Bắc! Tiểu Trần! Đây này!”
Lăng Bắc và Mạc Trần chạy tới ngồi vào ghế sau. Mạc Trần với giọng trong trẻo cất tiếng: “Cháu chào dì Chu ạ.”
“Ấy chà—” Dì Chu quay người lại, qua lớp kính râm ngắm nghía Mạc Trần từ trên xuống dưới, càng nhìn càng thấy thích: “Trần Trần lớn thế rồi sao, thành một cậu đẹp trai rồi dì suýt nữa không nhận ra đấy.”
Mạc Trần ngượng ngùng cười cười.
Dì Chu thắt dây an toàn, đạp ga phóng xe về phía nhà hàng.
Mạc Trần xách cặp trên tay, đang nghĩ không biết nên đặt ở đâu thì một bàn tay từ bên cạnh vươn tới, không nói hai lời đã trực tiếp cầm lấy cặp của cậu đặt giữa hai người.
Cậu mím môi, gật đầu cảm ơn Lăng Bắc.
“Tiểu Trần à, cháu có phải đợi lâu không?” Giọng dì Chu từ ghế trước vọng lại: “Bắc Bắc nói với dì là cậu ấy còn mất vài phút nữa, lát nữa sẽ ra cùng cháu.”
Mạc Trần: “Không không, cháu đợi cậu ấy trong lớp, nhanh lắm ạ.”
Dì Chu: “Cháu đợi trong lớp của nó à?”
“Lớp của cậu ấy ạ?” Mạc Trần quay đầu nhìn Lăng Bắc: “Cháu và cậu ấy là bạn cùng bàn ạ.”
“Hả?” Dì Chu rõ ràng không ngờ tới: “Bấy lâu nay Bắc Bắc chẳng nói gì với dì, dì cứ tưởng hai đứa không cùng lớp chứ.”
Dù tầm mắt dì Chu vẫn nhìn thẳng phía trước, nhưng lời nói lại hướng về phía Lăng Bắc: “Lăng Bắc! Mẹ còn hỏi con là tiểu Trần học lớp nào, kết quả con lại bảo là ở bên cạnh? Mẹ cứ tưởng là lớp bên cạnh chứ!”