Lăng Bắc không nói gì, nhưng cũng không quay đầu đi, mà chỉ nhướn một bên lông mày nhìn Mạc Trần.
Mạc Trần thầm thở dài trong lòng, ngập ngừng mở miệng, cuối cùng lại thôi.
Thứ Bảy, trường Tam Trung cũng có tiết học, nhưng giờ tan trường được đẩy sớm hơn, vào lúc ba rưỡi chiều.
Chuông báo tan tiết cuối cùng vừa vang lên, cả lớp học đã bắt đầu ồn ào náo nhiệt.
Lớp thực nghiệm có khoảng hai phần ba là học sinh bán trú, ai nấy đều đang thu dọn đồ đạc.
Lăng Bắc lại bị Triệu Hà gọi đi, Mạc Trần đành chống cằm, vừa nghịch điện thoại vừa đợi cậu ấy.
Ba phút trước, Lục Hoà Dung đã gửi tin nhắn WeChat cho cậu, dặn cậu và Lăng Bắc đi chung xe với dì Chu đến nhà hàng, còn bà thì đã đến nơi rồi.
Mạc Trần nhắn lại một chữ “Được”.
Khoảng mười phút sau, Lăng Bắc vẫn chưa quay lại, trong lớp học cũng gần như chẳng còn ai.
Mạc Trần vừa định đặt điện thoại xuống thì WeChat lại bất ngờ bật lên một khung chat đã lâu không xuất hiện, ghi chú vẫn là “Anh Bắc”.
Năm đó, lần đầu tiên Mạc Trần sở hữu chiếc điện thoại của riêng mình, người liên lạc đầu tiên cậu thêm vào chính là Lăng Bắc.
Ngay cả Lục Hoà Dung còn phải xếp sau.
Sau này, khi cậu rời khỏi thành phố này, khung chat đó cũng chìm vào quên lãng, không thể tìm thấy nữa, mãi đến tận hôm nay mới lại xuất hiện.
Bấy nhiêu năm trôi qua, ảnh đại diện của Lăng Bắc vẫn không thay đổi, vẫn là một tia sáng trời rọi vào biển sâu, xuyên thủng màn đêm u ám, rực rỡ và lay động lòng người.
Mạc Trần trước tiên nhấp vào ảnh đại diện, đổi tên ghi chú thành hai chữ “Lăng Bắc” rồi mới xem tin nhắn.
[Lăng Bắc: Còn năm phút nữa, giúp tôi xếp vài cuốn sách trước, tiết kiệm thời gian]
[Lăng Bắc: Bốn cuốn trên cùng ở góc bàn, một chồng bên trái hộc bàn]
[Lăng Bắc: Cảm ơn]
Nếu cậu không đoán sai thì Lăng Bắc chắc hẳn vẫn đang ở văn phòng toán. Vậy mà cậu ấy có thể lén lút rút điện thoại ra nhắn tin ngay dưới mắt thầy giáo toán, quả nhiên không hổ danh là át chủ bài môn Toán.
Mạc Trần gửi lại một sticker “OK”, rồi không một lời than vãn đứng dậy.
Cậu giúp Lăng Bắc sắp xếp sách vở trên bàn gọn gàng vào cặp, rồi cúi người nhìn vào trong hộc bàn, trực tiếp lấy ra toàn bộ chồng bài kiểm tra ở bên trái.
Những tờ bài kiểm tra kéo theo vài phong thư rơi xuống. Mạc Trần cúi xuống nhặt lên, lật qua lật lại xem xét vài lần, thấy hình như cũng không có gì đặc biệt.
Khoan đã, cậu chợt nhận ra phần miệng của mấy phong thư này đều dán sticker hình trái tim màu đỏ hoặc hồng.
Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Mạc Trần, lẽ nào… là thư tình sao…
Cậu vừa định nói thời buổi này còn ai viết thư tình nữa chứ, ai ngờ giây sau đã nhìn thấy một phong thư quen thuộc.
Đôi mắt Mạc Trần tràn đầy kinh ngạc, đầu ngón tay khẽ run, nhẹ nhàng cầm phong thư lên đặt trước mắt xem xét tỉ mỉ.
May mà, dù màu sắc và chất liệu đều rất giống, nhưng đó không phải là phong thư cậu từng viết.
Mạc Trần thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể hít thở bình thường, dù cậu cũng chẳng biết mình đang sợ hãi điều gì.
Vừa lúc đó, Lăng Bắc cúi đầu bước vào lớp học. Mạc Trần luống cuống tay chân nhét tất cả phong thư đang bày trên bàn lại vào hộc bàn.
Lăng Bắc ngẩng đầu thấy dáng vẻ hoảng loạn của Mạc Trần, bèn đi tới hỏi: “Sao vậy?”
Mạc Trần bị giọng của Lăng Bắc làm giật mình, cộng thêm vốn đã chột dạ, tay lại trượt khiến phong thư rơi xuống đất.