Chữ của Lăng Bắc ngay ngắn, trôi chảy, đẹp đẽ, mang hơi hướng chữ Khải. Nhìn vậy, Mạc Trần mới nhớ ra, hồi nhỏ Lăng Bắc đúng là có theo thầy luyện thư pháp.
Anh lúc đó ở bên cạnh Lăng Bắc, yên lặng nằm sấp trên bàn học, nhìn đối phương từng nét từng nét phác họa, thỉnh thoảng còn giúp đổ mực.
Lăng Bắc viết mạch lạc rõ ràng, không cần giải thích thêm bằng lời, Mạc Trần rất nhanh đã hiểu ra. Anh dùng ngón cái miết lên tờ giấy, nghĩ nghĩ rồi vẫn gấp nó lại, kẹp vào trong sách.
Hầu Tử cười cợt nhả, ghé sát vào Lăng Bắc, bám vào bàn anh ấy, nói: “Anh Bắc ơi, anh cũng dạy em với? Cái ví dụ cô Hà giảng trên lớp em chưa hiểu.”
“Đi hỏi cô Hà.” Lăng Bắc không ngẩng đầu lên, ném lại một câu.
“Không phải chứ anh Bắc, anh đã dạy Mạc Trần rồi mà, em cứ nghĩ anh đang vui vẻ lắm chứ, anh không thể vì Mạc Trần là bạn cùng bàn của anh mà đối xử đặc biệt chứ.” Hầu Tử nói với giọng đùa cợt, nhưng lại khiến đầu bút của Lăng Bắc khựng lại.
Mạc Trần nhìn như đang cúi đầu tự học nghiêm túc, nhưng thực ra tai đã dựng thẳng lên từ lâu.
Lăng Bắc nhắm mắt lại, lại lộ ra vẻ phiền muộn, anh đóng sổ lại rồi ném cho Hầu Tử: “Trả lại cho tôi trước khi hết giờ nghỉ trưa.”
“Trời đất ơi.” Hầu Tử kinh ngạc ôm cuốn sổ: “Không phải chứ anh Bắc, anh lại đưa thẳng cho em luôn à?”
Cậu ta và anh Bắc quen nhau hơn một năm trời, tổng cộng cũng chỉ mượn được vài lần sổ ghi chép, mà đều là phải van xin ỉ ôi mới có được.
Không nhìn thì không biết, nhìn rồi mới giật mình, khoảng cách giữa cậu ta và anh Bắc có thể hiện rõ ngay trên cuốn sổ này.
Những ghi chú của Lăng Bắc tuy không nhiều nhưng toàn bộ đều là tinh hoa và trọng điểm, không hề có một câu thừa thãi nào.
Thậm chí còn có những điểm lưu ý do chính cậu ấy tự tìm tòi, rất toàn diện. Hơn nữa, chữ viết lại đẹp, khiến người đọc cảm thấy thoải mái cả thể chất lẫn tinh thần.
“Nếu còn không đi, tôi sẽ đá cậu về chỗ cũ đấy.” Lăng Bắc nhàn nhạt nói.
Thằng Khỉ biết Bắc ca không thích người khác đυ.ng vào, nên nó vội vàng giữ chặt hai tay, trước khi Lăng Bắc kịp ngẩng đầu đã vội vã gửi cho anh mấy nụ hôn gió, rồi ba chân bốn cẳng chạy về chỗ ngồi say sưa ngắm nhìn cuốn sổ ghi chú của học thần.
Thằng Khỉ nhớ lần trước mình quá kích động, lỡ tay vỗ nhẹ vào vai Bắc ca một cái. Đến tận bây giờ, nó vẫn không thể quên được ánh mắt của Bắc ca, cứ như thể giây sau anh ấy sẽ gϊếŧ mình vậy.
Mạc Trần vẫn luôn cúi đầu, đăm đăm nhìn cuốn sổ của mình mà ngẩn người.
Bỗng nhiên, một bàn tay từ bên cạnh vươn tới, những đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn của cậu.
Mạc Trần mơ hồ ngẩng đầu lên, phát hiện Lăng Bắc đang nhìn mình.
Mạc Trần: “S… sao vậy?”
Những ngón tay thon dài của Lăng Bắc gõ nhịp trên bàn, có lúc nhanh có lúc chậm, rồi cậu nói: “Thứ Bảy tan học đợi tôi đi cùng.”
Mạc Trần: “Tại sao?”
Lăng Bắc: “Mẹ tôi đến đón chúng ta đi ăn cơm.”
Mạc Trần chợt nhớ tối qua Lục Hoà Dung đã nhắc đến chuyện này với cậu, nhưng vốn dĩ cậu cứ tưởng Lăng Bắc sẽ không đi!
Đây vốn là tiếng lòng cậu đang gào thét, thế mà cuối cùng lại buột miệng nói ra.
Lăng Bắc mím môi, khẽ nhíu mày, hỏi: “Cậu không muốn tôi đi à?”
“Không không, tuyệt đối không có.” Mạc Trần sợ sệt điên cuồng lắc đầu nguầy nguậy kèm theo vẫy tay lia lịa: “Tôi chỉ là… cứ tưởng cậu sẽ không đi thôi…”