Chương 15

Anh mở điện thoại lên, nhìn thấy tin WeChat mà Hứa Khả Ái gửi cho mình.

[Hứa Khả Ái: Không bù được thì thôi, đừng tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân]

[Hứa Khả Ái: Cậu không học cũng tuyệt đối có thể đánh bại mấy người trong lớp thực nghiệm kia, anh em tôi tin tưởng cậu]

[Hứa Khả Ái: Không làm phiền cậu nữa tôi đi chơi game tiếp đây]

[Hứa Khả Ái: [vẫy tay.jpg]]

[Hứa Khả Ái: [cậu là tuyệt nhất.jpg]]

Tâm trạng tồi tệ của Mạc Trần vừa nãy bị quét sạch, anh mỉm cười trả lời một biểu tượng cảm xúc rồi tắt điện thoại, trong lòng ẩn chứa chút xúc động.

Ngoài phòng vọng vào tiếng bước chân và tiếng tắt đèn. Mạc Trần lật sách giáo khoa, đọc qua nội dung bài mới một lần, sau đó quay lại học từng chương một cách phối hợp với sách hướng dẫn.

Đêm đen tĩnh mịch chỉ còn ánh trăng rải khắp mặt đất, dưới cột đèn đường thỉnh thoảng lại có vài chú mèo con nhảy ra, an nhàn liếʍ móng vuốt. Kim đồng hồ chỉ một giờ sáng, Mạc Trần dừng bút vươn vai, xoa xoa cổ.

Thực ra anh vẫn còn một hai chỗ chưa hiểu rõ. Các bước giải ví dụ quá nhảy vọt, anh không hiểu giữa hai bước đã thay đổi như thế nào.

Rất có thể lớp thực nghiệm sẽ dạy thêm một số phương pháp nâng cao mà anh không biết. Mạc Trần khoanh tròn vài điểm nghi vấn để khỏi quên.

Anh lại làm thêm một bộ bài tập cơ bản, nâng cao và sáng tạo, đảm bảo nắm vững kiến thức. Đến tận hai giờ sáng, anh mới tắt đèn bàn, ngáp ngủ, mơ màng ngả đầu xuống giường.

Ngày hôm sau, vào giờ nghỉ trưa, Mạc Trần gọi Hầu Tử đang nhảy nhót phía sau lớp lại, đối phương lập tức chạy vụt tới.

“Gọi đại ca Hầu có chuyện gì à?” Hầu Tử vòng tay qua vai Mạc Trần.

Mạc Trần dùng ngón tay chỉ vào chỗ khoanh tròn trong sách hướng dẫn: “Dám hỏi đại ca Hầu, bài này làm thế nào?”

“Ấy ôi.” Hầu Tử cầm lên nhìn kỹ: “Đây không phải nội dung học kỳ trước à?”

Mạc Trần còn chưa kịp nói, Hầu Tử đã ồn ào nói: “Bài toán này phải hỏi anh Bắc của tôi chứ, cậu mới đến có thể không biết, anh Bắc là át chủ bài Toán học của trường chúng tôi đó.”

Át chủ bài Toán học? Mạc Trần không khỏi nhìn sang bên cạnh.

Lăng Bắc đang xoay bút trong tay, dường như không để ý đến bọn họ, chuyên tâm bổ sung những chỗ thiếu sót trong vở ghi.

“Tôi giúp cậu đi hỏi…” Hầu Tử còn chưa nói hết đã bị Mạc Trần kéo lại.

Mạc Trần hạ thấp giọng nói: “Thôi thôi, đừng làm phiền người ta.”

Hầu Tử không biết mối quan hệ của hai người họ nên có chút khó hiểu: “Tại sao? Cậu cứ yên tâm, anh Bắc dù trông lạnh lùng nhưng chỉ cần cậu cứ bám riết lấy anh ấy, anh ấy sẽ thấy phiền rồi ném cho cậu đáp án thôi.”

Gương mặt Hầu Tử viết đầy chữ “tôi rất có kinh nghiệm”.

Mạc Trần như làm kẻ trộm, lắc đầu ra hiệu cho cậu ta đừng nói nữa, chỉ hận không thể bịt miệng Hầu Tử lại.

Nhưng Lăng Bắc đâu có điếc, hơn nữa khoảng cách gần như vậy, anh ấy còn chưa đeo tai nghe.

Lăng Bắc cầm bút chọc chọc vai Hầu Tử, hỏi: “Bài gì?”

Hầu Tử bất chấp ánh mắt ra hiệu của Mạc Trần, hai tay dâng sách hướng dẫn lên: “Xin mời anh xem qua.”

Lăng Bắc nhận lấy nhìn một cái, tùy ý rút một quyển nháp tìm một trang sạch, nhanh chóng viết một chuỗi công thức dài.

Lăng Bắc xé tờ giấy đưa cho Mạc Trần: “Công thức Toán cao cấp mà cô Hà bổ sung thêm, dùng cho bài tập nhỏ thì được, bài tập lớn thì không.”

Mạc Trần ngây người một lúc, đến khi Lăng Bắc quay đầu nhìn sang, anh mới vội vàng nhận lấy giấy nháp, nói: “Cảm ơn cậu.”