Mạc Trần nhìn những dòng chữ lạnh lẽo và những lời nói sáo rỗng, trong lòng hiểu rõ, đối phương căn bản không có mấy lòng chân thành.
Anh cũng trả lời một câu "đều rất tốt" một cách máy móc.
Người còn lại được lưu là "Hứa Khả Ái" đã gửi cho anh mấy tin WeChat và biểu tượng cảm xúc.
[Hứa Khả Ái: Mạc Tiểu Trần yêu dấu của tôi ơi, có nhớ tôi không nha]
[Hứa Khả Ái: [ngậm hoa hồng.jpg]]
[Hứa Khả Ái: Tôi nhớ cậu chết mất, cảm giác không có cậu cuộc sống mất đi nhiều niềm vui quá, không quen chút nào]
[Hứa Khả Ái: Cả tuần không gặp cậu, tôi sắp không nhớ nổi mặt mũi cậu thế nào rồi]
[Hứa Khả Ái: [mặt hoa lê khóc.jpg]]
[Hứa Khả Ái: Ngày đầu tiên thế nào rồi à]
Mạc Trần khẽ cười một tiếng, dường như cách màn hình cũng có thể cảm nhận được giọng điệu của đối phương.
Hứa Khả Ái quen anh từ cấp hai, đến hết cấp ba vẫn học cùng lớp, có thể coi là người bạn tri kỷ duy nhất, hơn nữa còn giúp anh giảm bớt áp lực.
Hứa Khả Ái cũng coi Mạc Trần là anh em ruột thịt, cậu ta ngoài việc nói chuyện không biết chừng mực, hay bị Mạc Trần ghét bỏ nhưng lại được chiều chuộng ra thì không có tật xấu lớn gì.
[Mạc Trần: Cũng ổn, còn sống]
[Hứa Khả Ái: Mạc Tiểu Trần cuối cùng cũng trả lời tôi rồi]
[Hứa Khả Ái: Cậu có biết tôi đợi cậu bao lâu rồi không]
[Mạc Trần: Đợi tôi á? Tin nhắn cậu gửi trong lúc nghỉ chơi game đấy chứ]
[Hứa Khả Ái: Hì hì]
[Hứa Khả Ái: Biết rồi thì đừng nói ra chứ]
[Hứa Khả Ái: À mà nội dung các cậu học có giống bọn tôi không]
[Mạc Trần: Sách giáo khoa thì gần giống nhưng tiến độ thì không giống lắm]
[Mạc Trần: Tiến độ rất nhanh, tôi ít nhất đã bị bỏ lại mười chương]
[Hứa Khả Ái: Mười chương???!!]
[Hứa Khả Ái: Mỗi môn à]
[Mạc Trần: Toán thì nhiều hơn, các môn khác thì đỡ hơn, khoảng sáu bảy chương]
[Hứa Khả Ái: Đỡ cái quỷ gì, chả phải cũng gần như thế à]
[Hứa Khả Ái: Thế cậu lên lớp làm sao? Nghe như sách trời à?]
[Mạc Trần: Không sao, bù sau giờ học]
Tóc Mạc Trần vẫn còn hơi ướt, nhưng anh không quen dùng máy sấy tóc nên gỡ khăn tắm trên đầu xuống đặt lại vào phòng vệ sinh, đợi tóc khô tự nhiên.
Đúng lúc này, Lục Hoà Dung trực tiếp đẩy cửa phòng anh bước vào, tay bưng một ly sữa nóng.
Bà bất chợt nhìn thấy màn hình điện thoại sáng trưng với đoạn hội thoại WeChat trên bàn học của anh.
Lòng Mạc Trần chùng xuống, anh giả vờ bình tĩnh đi về bàn học tắt điện thoại, rồi quay đầu, chột dạ gọi một tiếng “Mẹ”.
Lục Hoà Dung “rầm” một tiếng đặt ly sữa lên bàn: “Sao lại chơi điện thoại? Đang nói chuyện với ai đó?”
Mạc Trần: “Không nói chuyện với ai cả.”
Lục Hoà Dung: “Có phải là Hứa Khả Ái không? Mẹ không phải đã bảo con ít qua lại với cậu ta rồi sao?”
“Cậu ta học hành tệ như vậy, lỡ làm hư con thì sao? Con không thể kết bạn với những người học giỏi một chút à?”
Nắm đấm của Mạc Trần từ từ siết chặt, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu sau khi nghe câu nói đó, anh cố giữ giọng bình tĩnh nói: “Mẹ, thành tích không thể quyết định tất cả về một con người. Con kết bạn không nhìn thành tích.”
Lục Hoà Dung lại không cho là đúng: “Cậu ta đến học hành còn chẳng làm tốt được thì những mặt khác có thể tốt đến mức nào chứ?”
“Đừng nhìn điện thoại nữa, mau uống sữa rồi đi ngủ đi.”
Cuối cùng đợi được Lục Hoà Dung rời khỏi phòng, Mạc Trần thở phào một hơi.