Hà Trí Bảo đứng giữa Mạc Trần và Lăng Bắc, Mạc Trần lấy điện thoại từ trong hộc bàn ra trả lại cho cậu ta.
Cậu ta ôm chiếc điện thoại của mình hôn lấy hôn để, nước mắt suýt nữa thì rơi xuống, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Tốt quá rồi tốt quá rồi, cậu không rời bỏ tôi."
"Cảm ơn cậu rất nhiều, bạn mới.” cậu ta thành kính nhìn Mạc Trần: “Lần này Hà Trí Bảo tôi nợ cậu một ân tình."
Mạc Trần bật cười, xua tay nói không cần.
Chỗ ngồi phía trước Mạc Trần vừa hay trống, Khỉ không khách khí tí nào mà ngồi phịch xuống.
"Cậu thôi đi.” cậu ta đẩy đầu Hà Trí Bảo: “Lâu thế rồi mà sao tôi không thấy cậu nói nợ tôi ân tình bao giờ thế?"
Khỉ nói với Mạc Trần: "Cậu đừng tin cậu ta, cậu xem cậu ta còn chẳng biết tên cậu, chắc chắn vừa nãy đang chơi game nên không nghe cậu nói gì cả."
Hà Trí Bảo đấm cậu ta một quyền rồi quay về chỗ ngồi tiếp tục nghịch điện thoại.
"À đúng rồi.” Khỉ hất cằm về phía Mạc Trần: “Tôi là Tôn Gia Thịnh, cậu có thể gọi tôi là “Khỉ”."
"Khỉ?" Mạc Trần lúc đầu không hiểu tại sao, nhưng nhanh chóng nhận ra, cậu nhìn chằm chằm vào mặt Khỉ và lẩm bẩm: "Đúng là rất giống..."
Cứ như khỉ ở núi Nga Mi vậy.
Thảo nào lại gọi là "Khỉ".
Khỉ chẳng chút ngại ngùng, ngược lại còn tạo dáng, tự tin nói: "Giống hay không không quan trọng, chủ yếu là đẹp trai là được."
Mạc Trần phối hợp vỗ tay: "Đẹp trai, quá đẹp trai luôn, anh Khỉ."
Được một anh đẹp trai như vậy khen, Khỉ sướиɠ rơn cả người, cậu ta cười hề hề gãi đầu, người bên cạnh thật sự không chịu nổi mà nói: "Đừng tự luyến nữa."
"Ơ?" Khỉ đột nhiên nhìn sang Lăng Bắc bên cạnh, ghé sát vào nói: "Anh Bắc, sao cổ anh lại bị tím thế?"
Mạc Trần nhìn theo ngón tay của Khỉ, đúng là cổ Lăng Bắc có một vết bầm nhỏ, tim cậu chợt thắt lại, lẽ nào là do mình gây ra?
Mà hình như ngoài mình ra cũng không còn ai khác...
Khỉ: "Khoan đã, tay anh cũng bị, trầy xước một mảng lớn thế này, anh đánh nhau à?"
Mạc Trần giả vờ không quan tâm liếc nhìn, vết trầy xước trên tay Lăng Bắc quả thực lớn hơn vết của cậu.
Lăng Bắc: "Không, tôi đơn phương bị đánh."
Mạc Trần: "..."
Khỉ: "???"
Tuy cậu ta không thông minh bằng Lăng Bắc, nhưng cũng không phải kẻ ngốc. Anh Bắc dù có lạnh lùng đến mấy, cũng không giống kiểu người không bao giờ phản kháng.
Còn năm phút nữa là vào học, Triệu Hà đạp giày cao gót hùng hổ bước vào lớp, mạnh tay đặt iPad và giáo án xuống bục giảng.
"Được rồi các em, về chỗ ngồi đi." Vào lớp sớm năm phút và tan học muộn năm phút là thói quen của cô ấy, có lẽ là một kỳ nghỉ hè không gặp nên mọi người đều hơi quên rồi.
"Đù, chị Hà đến rồi."
"Nhanh nhanh nhanh, tránh ra cho tôi đi."
"Chị Hà ơi, chết tôi rồi.” Khỉ chạy nhanh như thể mông đang cháy, còn có đứa cố tình phá rối: "Mẹ kiếp thằng nào tụt quần tao!"
May mắn là ngày đầu tiên đi học, Triệu Hà không bắt bẻ Khỉ, mà đẩy gọng kính, đánh giá toàn bộ lớp học.
"Tất cả hãy tập trung lên! Chúng ta bắt đầu học bài mới ngay lập tức."
Cả lớp dưới bục giảng vang lên tiếng than thở, nhưng đều không thể át được giọng nói lớn và hào sảng của Triệu Hà: "À cái gì mà à, sắp kiểm tra tháng rồi, xem các em đã bỏ phí bao nhiêu trong kỳ nghỉ hè rồi."
"Kiểm tra tháng? Hả?"
"Nhanh thế ạ? Chẳng phải mới khai giảng sao?"
Triệu Hà: "Tuy mới khai giảng thật, nhưng một tháng trôi qua rất nhanh, tôi dự định tiếp tục dạy, học kỳ một năm cấp hai chúng ta sẽ phải học hết toàn bộ chương trình của năm cấp ba, vì vậy việc ôn tập các em tự hoàn thành ngoài giờ học."