Đêm cuối tháng Tám bắt đầu có chút se lạnh, bầu trời lấp lánh sao đêm, gió trên sân thượng lớn hơn những nơi khác.
Đã gần giờ giới nghiêm, không ai lang thang bên ngoài.
Thực ra, ngay từ khi bước vào tòa nhà này, Mạc Trần đã bắt đầu hối hận rồi, nhưng cậu vẫn dựa vào chút dũng khí không biết từ đâu ra mà bước lên cầu thang.
Cậu dựa vào tay vịn giả vờ đi lại bình thường, nhưng đôi chân run rẩy đã bán đứng nội tâm của cậu.
Mạc Trần thầm chửi rủa bản thân sao lại tự tìm khổ.
Hành lang trống trải rất yên tĩnh, đèn trên trần đã hỏng từ lâu, chỉ có ánh trăng dịu nhẹ chiếu xuống mặt đất, đủ để không hoàn toàn tối đen.
Mạc Trần không dám liếc thêm một cái vào hành lang nữa, chỉ đẩy nhanh bước chân, leo cầu thang hướng về phía sân thượng.
Cậu không biết bản thân chạy xa tới đây để làm gì.
Có lẽ chỉ muốn hóng gió tìm chút tĩnh lặng, hoặc có lẽ là muốn xem nơi mình sẽ học tập sau này.
Mạc Trần đẩy cánh cửa sắt cũ trên tầng thượng ra, tiếng "kẽo kẹt" vang lên khiến cậu giật mình.
Cậu thở ra một hơi, bước lên sân thượng rồi xoay người nhẹ nhàng khép cánh cửa sắt lại.
Tầm nhìn ban đêm hơi mờ, Mạc Trần dụi mắt, đại khái quét một lượt sân thượng, chợt ánh mắt bị một bóng người khóa chặt, toàn thân máu như đông lại.
Người đó ngồi ở vị trí rất sát mép, từ góc nhìn của Mạc Trần trông như sắp rơi xuống ngay lập tức.
Tòa nhà này không hề thấp.
Đồng tử Mạc Trần lập tức co rút, thế giới yên tĩnh đến chỉ còn lại tiếng tim đập của cậu.
Cậu sợ làm kinh động người đó, bèn nín thở, từng bước chậm rãi di chuyển đến phía sau người đó.
Mạc Trần kìm chế đôi tay run rẩy của mình, từ phía sau vòng tay siết chặt cổ đối phương, dùng sức kéo về phía mình.
Hai người cùng nhau ngã xuống đất, còn trượt một đoạn trên sàn.
Mạc Trần vẫn còn sợ hãi, thở hổn hển, đối phương rất cao, đè lên người cậu không nhẹ chút nào.
Chưa đợi cậu lên tiếng, người đó đã tự mình đứng dậy khỏi người cậu, phủi phủi quần áo, rồi xoay người nhìn cậu như nhìn một kẻ bị thần kinh.
Mạc Trần chống tay xuống đất ngồi dậy, nhìn thấy đối phương đang cầm một quyển sách trong tay, cậu bắt đầu cảm thấy mọi chuyện có vẻ không đúng lắm.
Cậu lại ghé đầu nhìn kỹ phía sau người đó, à, hóa ra ở mép sân thượng có một vòng lan can sắt.
Lúc này cậu đã hiểu ra đại khái.
Cậu hiểu lầm người ta định nhảy lầu, sau đó kéo người ta ngã rồi cùng nhau "trượt" vài mét.