Chương 5

Dư Uyển Quân lấy chiếc trâm cài áo hình hoa hồng trong túi ra, gài lên ve áo vest: “À đúng rồi, hôm nay anh có phải chuyển văn phòng không? Vị trí của tổ trưởng không giống chúng ta đâu, ở một tầm khác hẳn đấy.”

“Thật à? Chắc là vậy.” Bạch Dương gật đầu, nhìn hình ảnh của mình trong gương chiếu hậu. Mọi thứ đều hoàn hảo, chỉ tiếc một điều là hôm nay trời không nắng.

Cái thời tiết âm u này, hệt như cái năm nhất đại học hắn bị người ta chen ngang cướp chỗ, cả người cứ bứt rứt không yên.

Nhà đấu giá Nhất Đường tọa lạc tại tòa nhà Kim Bảo trên phố Kim Bảo, một trong những tòa văn phòng lâu đời nhất. Các công ty, doanh nghiệp đều được phân loại theo thâm niên, những tập đoàn lâu đời thì bám trụ ở vành đai 2, còn các ngành mới nổi như công nghệ, game thì đều tập trung ở vành đai 4, 5. Trong hành lang tầng 6 vang lên tiếng bước chân dồn dập. Hôm nay, các giám đốc bộ phận vốn hiếm khi xuất hiện cùng lúc lại có mặt đông đủ, cùng hướng về một căn phòng.

Văn phòng hướng Nam, đã được dọn dẹp sạch bong.

“Chắc chắn là hôm nay đến à?”

“Đã xuống dưới lầu rồi, lát nữa nhớ giữ ý tứ. Biết chữ “Đường” trong “Nhất Đường” có ý nghĩa gì không? Vị hôm nay đến là người nhà của sếp Đường đấy.”

“Haiz, chẳng phải lại dùng quan hệ để chen ngang thôi sao, chuyện này có lạ gì đâu.”

“Cậu ngậm miệng lại đi, có biết người chen ngang là ai không hả? Hơn hai mươi năm trước, chùa Kim Từ ở phía đông Bắc Kinh đấu giá quyền gióng chuông ngày Tết, nhà họ Đường để cầu phúc cho vị này, đã thầu trọn từ tiếng chuông thứ 1 đến tiếng thứ 99, không nhường một tiếng nào! Chỉ vì một đứa trẻ thôi đấy!”

“Chuyện này thì tôi có biết, vụ "99 tiếng chuông" nổi tiếng trong giới đấu giá. Biết nhà họ Cố chứ? Thân thiết với nhà họ Đường như thế, hồi đó cụ ông nhà họ Cố mừng thọ 88 tuổi, ngỏ ý muốn xin tiếng chuông thứ 88, nhà họ Đường nhất quyết không đồng ý. Năm sau cụ ông nhà họ Cố phải đấu giá tiếng chuông thứ 89... Các vị cứ nghĩ mà xem, vị này ấy à, không phải là người có thể đυ.ng vào đâu.”

“Thân thế khủng thật đấy.” Một người tặc lưỡi thán phục.

Trong lúc bàn tán, phía quầy lễ tân đã vang lên tiếng bước chân, người đến rồi!

Xe đỗ xong, Thang Huỳnh và Trần Tiểu Kỳ chạy về phía điểm nhận chuyển phát nhanh để lấy mấy chiếc hộp nhỏ của họ. Bạch Dương nhìn sang Dư Uyển Quân: “Cô không mua gì à?”

“Không.” Dư Uyển Quân lắc đầu, đi trước một bước về phía cửa chính tòa nhà: “Lên trước nhé?”

Bạch Dương hiểu ẩn ý trong lời của Dư Uyển Quân và quyết định không né tránh nữa. Vào cửa chính phải quẹt thẻ, hắn và Dư Uyển Quân đeo trên cổ hai chiếc thẻ nhân viên gần như y hệt, chỉ khác tấm ảnh chân dung.

Cửa thang máy mở ra rồi đóng lại, hai người đứng trong thang máy nhìn màn hình lớn trên tường, Dư Uyển Quân lại một lần nữa lên tiếng trước: “Có lẽ là em đã nghĩ nhiều rồi.”