Chương 4

Phố Kim Bảo.

Chỉ cần nghe tên cũng đủ biết nơi này xa hoa đến mức nào: căn hộ cao cấp trong vành đai 2 giá hơn 200 nghìn tệ một mét vuông, xe sang đỗ la liệt như xe đạp công cộng. Trần Tiểu Kỳ tò mò, không nhịn được hỏi một chuyện đã thắc mắc từ lâu: “Anh Bạch, hồi đó sao anh lại muốn làm trong ngành này? Em cứ tưởng vận động viên giải nghệ đều sẽ cân nhắc làm huấn luyện viên trước chứ.”

Ánh sáng yếu ớt xuyên qua kính chắn gió, chiếu vào đôi mắt màu nâu nhạt của Bạch Dương: “Hồi đại học anh từng đến đây và cảm thấy nơi này rất đặc biệt. Sau này... một người anh quen nói với anh rằng, không khí ở phố Kim Bảo quý như vàng vậy, đến cả lá cây cũng ánh lên sắc vàng của sự giàu sang.”

“Cái này thì đúng là thật...” Trần Tiểu Kỳ gật gù đồng tình. Đúng lúc xe đi qua một tòa nhà mang tính biểu tượng, cậu nói tiếp: “Nghe nói khu dân cư này cũng nhìn được sang tận tòa China Zun.”

Bạch Dương liếc nhìn cậu: “Cậu nhóc này... lựa hay thật đấy. Đây là khu Kim Dư Đông Hoa, trước khi mua nhà phải xác minh tài sản, trong thẻ không có năm mươi triệu thì ban quản lý còn chẳng thèm dẫn cậu đi xem. Trên này toàn là những căn hộ rộng 400 mét vuông, có thể nhìn ra Tử Cấm Thành về đêm.”

Trời ơi, 400 mét vuông. Trần Tiểu Kỳ không thể tưởng tượng nổi đó là một căn nhà rộng đến mức nào, chắc phải lớn như sân đua ngựa. Trong lòng cậu chỉ có một suy nghĩ... nhà ở đây chắc chắn có thể vừa ngắm được China Zun, vừa không phải lo chuyện hướng nhà hay thiếu ánh nắng.

Thang Huỳnh cũng tò mò hỏi: “Trên này toàn người thế nào ở vậy ạ? Có phải kiểu giám đốc lạnh lùng, quyền lực như trong tiểu thuyết không ạ?”

Bạch Dương đáp, cánh tay hắn khẽ cử động, đánh vô lăng sang phải: “Quyền lực hay không thì không biết, nhưng chắc chắn là người có tiền. Mọi người có uống cà phê không? Hôm nay anh mời.”

Sắp được thăng chức nên Bạch Dương có tâm trạng tốt, tiện đường tìm một quán Starbucks. Ngay cả việc mua cà phê, hắn cũng phải chọn cửa hàng Starbucks Reserve có logo R. Sau khi vào quán, những ánh mắt dõi theo Bạch Dương cũng mang đầy vẻ đánh giá và khao khát, giống như cách chính hắn nhìn về phía danh vọng.

Ở nơi như phố Kim Bảo, có rất nhiều người sành điệu, cả nam lẫn nữ.

Bạch Dương lên xe đưa cà phê và bánh sandwich, lại nhấn mạnh một câu: “Đây, đều là vị các cậu hay uống, còn có cả sandwich. Nhưng nhớ là đừng ăn uống trên xe nhé!”

Dư Uyển Quân nhận lấy đầu tiên, bộ móng tay màu đỏ gạch mới làm càng tôn lên làn da trắng của cô: “Anh yên tâm, trên xe của anh em còn không dám động đậy lung tung nữa là. Mà vừa nãy ở nhà anh em ăn vẫn chưa no, trong tủ lạnh toàn đồ chế biến sẵn, anh không nấu ăn à?”

Bạch Dương sờ vào chiếc bùa treo xe mới mua. Người khác treo bùa cầu bình an, hắn thì treo bùa cầu tài lộc. Hắn nói: “Anh không biết nấu ăn, bình thường tan làm cũng muộn, trai độc thân có gì ăn cho qua bữa là may rồi.”

Thang Huỳnh vui vẻ nói: “Tiếc quá, em còn định rủ cả nhóm mình tổ chức một bữa tiệc tại gia, mỗi người mang một món!” Đối với cô, Bạch Dương đúng là một người cấp trên chu đáo, đối xử tốt với mọi người mà không toan tính, không giống như mấy người đàn ông ở công ty cũ, chỉ cần đối tốt với bạn một chút là đã có ý đồ khác rồi.

Trần Tiểu Kỳ nói: “Cảm ơn Tổ trưởng Bạch.” Hôm nay tiết kiệm được một ly cà phê, sandwich thì để dành đến trưa ăn. Trong môi trường công sở, có một người lãnh đạo tốt còn quan trọng hơn tất cả. Cậu nói thêm: “Chiếc xe này chỉ có anh lái mới hợp thôi, hợp không chê vào đâu được!”

Khi hắn khẽ cười, gọng kính trên sống mũi lóe lên một vệt sáng, phản chiếu tâm trạng vui vẻ của hắn hôm nay. Hắn đáp: “Đừng nói vậy. Xe chỉ là phương tiện đi lại, có thì tốt, không có cũng chẳng sao, lái xe gì cũng như nhau cả thôi.”