Chiếc máy photo phức tạp hơn anh nghĩ, loay hoay mãi anh chỉ học được cách thay mực, còn sửa chữa thì không thể. Nhưng loay hoay với cái thứ này không chỉ làm lỡ bữa trưa mà còn làm chậm tiến độ công việc bình thường của anh, mãi đến gần tan làm, Trương Bá Hoa cho người khiêng hai thùng giấy vào văn phòng.
“Mấy cái này đều cần nhập kho, làm đi.”
Nhập ảnh vào kho, đây là việc của thực tập sinh. Đàm Ngọc Thần không biết làm, Đường Cơ Đức giúp, Sầm Thư Hủy phụ trách một phần ba, Đường Dự tự giác đảm nhận hai phần ba khối lượng công việc. Thời tiết hợp cảnh, từ trời quang mây tạnh chuyển sang mây đen giăng kín, lúc tan tầm mưa như trút nước, bầu trời như bị úp vung đen.
Người trong công ty đã về gần hết, Đường Dự vẫn chưa xong việc.
“Thiếu gia, thiếu gia.” Đàm Ngọc Thần lén lút lẻn vào. “Cậu có về không?”
“Cậu về trước đi, đưa Cơ Đức về nhà.” Đường Dự không ngẩng mặt lên.
“Thế cậu làm sao? Không có ai bên cạnh thì làm sao được?” Đàm Ngọc Thần không yên tâm.
“Tòa nhà Kim Bảo đến Kim Dư Đông Hoa chỉ có 450 mét thôi.” Đường Dự phất tay với cậu ta. “Đi nhanh đi, đừng làm chậm trễ tôi.”
“Ồ… thế cậu về đến nhà thì báo tôi nhé, chụp cho tôi một tấm ảnh.” Đàm Ngọc Thần dặn dò vài câu rồi mới đi, Đường Cơ Đức vốn định ở lại làm thêm giờ, cuối cùng cũng bị Đường Dự đuổi về. Đến 7 giờ rưỡi tối, cơn mưa càng trở nên dữ dội, điện thoại của mỗi người đều nhận được cảnh báo bão lớn, kêu gọi người dân hạn chế ra ngoài.
Bạch Dương vươn vai, chuẩn bị ra về.
“Tổ trưởng Bạch, tôi đã chọn được vài chủ đề khá hay, lát nữa sẽ gửi cho anh.” Trần Tiểu Kỳ nói.
“Được, hai ta cùng xuống lầu đi.” Bạch Dương khoác áo khoác lên, bắt đầu dọn dẹp chỗ làm. Trong tầm mắt, rèm cửa chớp thỉnh thoảng để lộ những tia sáng ngang.
Liên quan gì đến mình đâu, anh ta cứ nhất định phải trải nghiệm cuộc đời. Bạch Dương không nói một lời đi qua cửa văn phòng, cùng Trần Tiểu Kỳ xuống lầu.
Giao thông không thuận tiện, nên hôm nay khó bắt xe. Trần Tiểu Kỳ đi tàu điện ngầm, che ô, lao vào màn mưa. Bạch Dương đứng ở cửa tòa nhà đợi xe, 30 phút sau xe mới đến, vẫn là chiếc Mercedes sang trọng dành cho khách VIP. Người tài xế mặc vest lịch sự, đeo găng tay trắng, che ô đen, xuyên qua màn mưa đến tận cửa tòa nhà để đón anh.
Bạch Dương được che trong ô, giữa tiếng mưa hỗn loạn, không chút do dự lên xe.
Khi Đường Dự xuống lầu, mưa đã lớn đến không thể tin được. Mặc dù về nhà chỉ có 450 mét, nhưng anh không chắc liệu chiếc gạt mưa nhỏ bé đó có thể gạt hết những hạt mưa như trút nước hay không, đành vào cửa hàng tiện lợi bên cạnh ăn chút gì đó trước.
Trong cửa hàng tiện lợi có khá nhiều người, đều là những nhân viên văn phòng tan làm mà không về được. Đường Dự tìm một chỗ ngồi, mua một hộp mì gói chuẩn bị pha. Vừa lúc có một chiếc Mercedes chạy qua trước cửa hàng tiện lợi.
Chiếc xe đã quay đầu xong, Bạch Dương ngồi ở ghế sau, hạ nửa cửa sổ xuống, đối mặt với Đường Dự giữa làn mưa tạt vào.
Ánh mắt giao nhau thoáng qua, chiếc xe tiếp tục chạy, Đường Dự ôm hộp mì, đang chuẩn bị xếp hàng đi pha nước sôi.
Hướng dẫn trên hộp mì ghi, cần ngâm 3 phút, Đường Dự ngồi lại chỗ cũ, mở điện thoại đếm ngược, cài đặt 3 phút.
Thời gian trôi, anh đang đợi mì chín.
Trong khoảng thời gian từ 2:59 đến 00:31, anh cũng đang đợi một điều khác.
00:18, nước đọng ngoài cửa hàng dưới lốp xe dừng lại bị nghiền nát tạo thành những tia nước, như một tấm bình phong bằng kính. Người xuống xe trước vẫn là tài xế, mặc vest lịch sự, đeo găng tay trắng, che ô đen đứng tận tụy bên cửa ghế sau, chờ người bên trong mở cửa.