Vẫn còn giả vờ. Bạch Dương biết anh ta nhìn thấy qua gương chiếu hậu, cũng biết anh ta biết đọc khẩu hình, dứt khoát trưng ra nụ cười giả tạo: “Chào mừng.”
“Cái gì?” Đường Dự còn hỏi.
“Chào mừng ngài, gia nhập Nhất Đường.” Bạch Dương cười đáp, chiếc cà vạt đen tuyền mảnh mai rủ xuống, như anh từng đeo huy chương vàng.
Cả buổi sáng, chuyện này đã lan truyền khắp nơi, trở thành chuyện phiếm nóng hổi của công ty. Bạch Dương buổi trưa đi hút thuốc, ở ngoài phòng hút thuốc nghe thấy người ta nói chuyện.
“Đúng là nhận nhầm rồi, Trương Bá Hoa lần này vỡ mặt rồi. Để ông ta vội vàng nịnh bợ, giao chức tổ trưởng SVIP cho Đường Dự, còn Tiểu Đường thiếu gia thật sự đến lại không có chức vụ. Thế mà Tiểu Đường thiếu gia còn chủ động yêu cầu làm tổ viên, Trương Bá Hoa cứ cười thầm đi.”
“Nghe nói anh ta lái chiếc Ngũ Linh Hồng Quang mà đến… nhưng lại đeo chiếc đồng hồ hơn năm triệu tệ. Chắc là một tên thích thể hiện chết dẫm, “anh làm màu” ấy mà.”
“Haizz, có gì đâu, lát nữa tôi giới thiệu cho cậu một người bán siêu hàng A, trực tiếp từ nhà máy! Đừng nói là vài triệu, loại đồng hồ mấy chục triệu mà người nổi tiếng đeo cũng có. Làm thật đến nỗi, không mang ra tiệm đồng hồ thì không kiểm tra ra thật giả. Nhưng cũng không rẻ đâu, ít nhất cũng phải mấy nghìn mấy vạn tệ.”
“Nếu có thể bỏ vài nghìn mấy vạn mua một chiếc cũng đáng đấy chứ. À phải rồi, nghe nói Bạch Dương hôm nay còn chửi người ở bãi đậu xe nữa. Nếu là tôi thì tôi cũng chửi, bị cướp chức vụ đã đành, lại còn gặp một tên khoe khoang… Nếu đúng là người nhà họ Đường cướp thì không nói làm gì.”
“Hai người này, mối thù sâu sắc rồi ha ha ha.”
Bao thuốc lá của Bạch Dương nằm trong túi, tư thế một tay đút túi kéo dài mấy giây, cuối cùng tay trái anh cũng rụt lại khỏi nắm cửa vàng. Nửa đường đi về chỗ làm, anh gặp đúng người mình cần tìm, lập tức kéo Đường Cơ Đức vào phòng trà.
“Bạch đội!” Mắt Đường Cơ Đức đỏ hoe. “Bạch đội, anh mặc bộ này trông đẹp trai quá!”
“Bớt nói dẻo, chỉ mỗi cậu mồm mép tép nhảy à?” Bạch Dương véo cằm Đường Cơ Đức. “Dám giở trò với anh?”
Trong mắt Đường Cơ Đức, anh Đường Dự là người dẫn dắt cậu vào hội học sinh, nhưng người thực sự giúp cậu trưởng thành là Bạch Dương. “Không dám không dám…”
“Cái năm tuyển dụng mùa thu đó, thông tin tuyển người của công ty Đấu giá Nhất Đường là cậu nói cho anh mà.” Bạch Dương nhìn thẳng vào cậu. “Ăn cây táo rào cây sung, anh đã thương cậu vô ích rồi.”
Đường Cơ Đức cười cười trước, dù sao Bạch đội cũng sẽ không thực sự tức giận. “Không phải… em… em chỉ giúp anh sắp xếp lại thông tin tuyển dụng mùa thu thôi, với lại, nhiều công ty như thế, Nhất Đường là do Bạch đội tự chọn mà. Hơn nữa, phỏng vấn gì đó đều là do anh tự cố gắng mới qua được. Vả lại em thật sự không biết anh ở đây… Bọn em nhớ anh lắm…”
“Đừng có giả ngây giả ngô với anh, rốt cuộc cậu đứng về phía nào?” Bạch Dương rất cao, chỉ riêng cái bóng của anh đã bao trùm lấy Đường Cơ Đức.
Đường Cơ Đức im lặng, câu hỏi này chẳng khác nào hỏi cậu thích mẹ hay thích bố hơn.
“Thôi được rồi, đi làm việc đi, bây giờ cậu mang danh tiểu thiếu gia nhà họ Đường, không ai dám bắt nạt cậu đâu. Đừng nói với người khác anh ở đây, không thì anh block cậu đấy.” Bạch Dương giúp cậu chỉnh lại cà vạt, tay chân lóng ngóng, thắt cà vạt còn không đúng. Đường Cơ Đức cảm kích ôm lấy Bạch Dương một cái rồi mới rời đi.