Trần Tiểu Kỳ thầm khâm phục, với chí khí thế này, bảo sao hắn không trở thành tổ trưởng, không giành được vị trí béo bở từ tay người khác.
Nhà có hai phòng vệ sinh, Bạch Dương dùng phòng dành cho khách. Tắm xong, hắn thay một bộ vest đen vừa vặn, chọn cà vạt, dùng sáp vuốt lại tóc rồi đeo cặp kính gọng vàng mảnh, sau đó mới bước ra ngoài. Trong lúc ba người kia đang hào hứng lục lọi tủ lạnh, hắn tranh thủ dọn dẹp qua phòng khách, thời gian cũng vừa kịp.
Bây giờ là đầu tháng 4, ngày 19 tháng 4 trên cuốn lịch để bàn được khoanh tròn đỏ.
Lúc xuống lầu, Dư Uyển Quân phát hiện mình để quên điện thoại, cô ngại ngùng nói: “Chết rồi, em phải quay lại lấy. Phiền Tổ trưởng Bạch đi cùng em lên lại một chuyến.”
Bạch Dương đáp: “Không sao, mật khẩu là 230056.”
Dư Uyển Quân kinh ngạc: “Anh nói cho em thật à?”
Bạch Dương cũng thẳng thắn đáp: “Mật khẩu này anh bấm bừa thôi, tan làm về nhà anh sẽ đổi ngay.”
Dư Uyển Quân thở phào nhẹ nhõm. Cô là người biết giữ chừng mực nên lấy điện thoại xong liền nhanh chóng xuống lầu. Khi cô trở lại, Bạch Dương đã đỗ xe trước cửa tòa nhà, đang dựa vào cửa xe hút thuốc. Dư Uyển Quân ở trong giới này đã lâu, cô biết quần áo của Bạch Dương không đắt tiền, càng không phải hàng đặt may, nhưng ông trời thật bất công, bộ vest công sở khoác lên người hắn lại đẹp một cách lạ thường.
Quả thật, mặc đồ có đẹp hay không chủ yếu phụ thuộc vào vóc dáng và khuôn mặt.
Thang Huỳnh và Trần Tiểu Kỳ vẫn còn ham vui, nằng nặc đòi Bạch Dương nhả khói thành vòng cho họ xem. Bạch Dương kẹp điếu thuốc bên môi, chiếc kính gọng thanh mảnh gài sau tai. Tóc hắn được cắt rất gọn gàng, để lộ phần gáy săn chắc, trông rất nam tính.
Gương mặt thanh tú của Bạch Dương vừa toát lên vẻ thông minh, sắc sảo, vừa có nét lạnh lùng, khó gần. Hắn rít một hơi thuốc qua loa, nhả ra một vòng khói méo mó rồi cười lắc đầu: “Không được, anh không biết thật đâu.”
Hút xong điếu thuốc, hắn ngậm một viên kẹo bạc hà rồi mới lên xe. Đây là chiếc xe phòng marketing cấp riêng cho tổ trưởng. Nửa tháng trước, Trương Bá Hoa đã đưa chìa khóa cho hắn, hàm ý đã quá rõ ràng. Chiếc Mercedes GLE53 màu đen tuyền, giá hơn một triệu tệ, toát lên vẻ sang trọng và mạnh mẽ, rất phù hợp để tiếp đón khách hàng SVIP của nhà đấu giá.
Bạch Dương cũng rất yêu quý chiếc xe này. Hắn thích nhất là logo Mercedes cỡ lớn ở đầu xe, phô trương như muốn đập thẳng vào mắt người khác. Hắn đã lái nó nửa tháng, riêng việc mang xe đi rửa cẩn thận cũng đã ba lần, mỗi ngày đều tự tay chăm sóc nội thất. Ai mà dám ăn vặt trên chiếc xe này, hắn sẵn sàng cho người đó xuống xe giữa đường.
Hai cô gái không ai dám ngồi cạnh Bạch Dương, Trần Tiểu Kỳ thì thoải mái ngồi vào ghế phụ. Chiếc GLE men theo đường Bắc Thông Huệ lên vành đai 2, xuyên qua khu trung tâm thương mại phồn hoa ấy, nửa giờ sau đã đến một khu vực sầm uất khác.