“Dì Từ mua xe rồi ạ?” Đường Dự ngạc nhiên.
Từ Quế Lan đi ngang qua, mừng rỡ không xiết: “Khi con học nghiên cứu sinh thì dì đã thi bằng lái rồi, mua từ năm ngoái.”
“Vậy tốt quá, để em lái thử.” Đường Dự khá vui vẻ.
Hai thành viên nhà họ Đường với ngũ quan tương tự đồng loạt nhìn ra ngoài cửa sổ, tầng trên cùng có tầm nhìn rất tốt, có thể nhận ra Kim Bảo Đại Hạ giữa màn đêm. Từ đây đến công ty, chỉ cần một lần quay đầu xe ở đèn đỏ là tới.
Đêm đó, Bạch Dương ngủ rất không ngon giấc.
Trong mơ, anh lại trở về ngày hôm ấy, chiếc xe dừng trên con phố trung tâm CBD, anh chuẩn bị xuống xe, Đường Dự cúi đầu, cắn chặt vào cổ anh, du͙© vọиɠ không thể thỏa mãn. Cơn đau thấu xương khiến Bạch Dương vội vàng túm lấy tóc anh ta, ngày đó chia tay, trước khi ra khỏi cửa, mái tóc anh ta vẫn là do chính tay anh tạo kiểu.
Các ngón tay siết chặt lại dưới sức ép của cơn đau, lần đầu tiên Bạch Dương cảm thấy mình không thể nắm giữ bất cứ điều gì, bất tri bất giác gần như kéo Đường Dự từ ghế lái về phía ngực mình.
Họ không chịu yếu thế, cũng chưa bao giờ cúi đầu trước đối phương, cãi vã ồn ào suốt 3 năm, nhưng không chỉ có cãi vã. Giữa họ còn có cả sự khô khốc và ẩm ướt, quấn lấy nhau đến tận cùng. Tính đi tính lại quen nhau 4 năm, họ đã sớm không phân biệt được đây là loại tình cảm gì, ai đúng ai sai, ai nhẹ ai nặng. Mùi máu tươi lan tỏa trong khoang xe, bàn tay phải của Bạch Dương đè lên gáy Đường Dự, nhịp tim anh đập nhanh hơn cả khi bay qua xà ngang trong nhảy cao.
Thời gian giống như một cây kéo, cắt đứt mối tơ vò không dứt của họ.
Cuối cùng Bạch Dương định cắn vào vành tai phải của Đường Dự, động tác này anh không hề xa lạ, nhưng khoảnh khắc một giọt nước mắt lén lút rơi xuống, anh chỉ cắn trúng máy trợ thính của Đường Dự. Ngàn vạn cân nặng đè nén trong một giọt chất lỏng, sức căng bề mặt của chất lỏng quả nhiên vô hạn.
Sau đó, hình ảnh lóe lên rồi biến mất, Bạch Dương mở mắt ra lần nữa đã trở về Đại học Thể dục Thể thao, anh đã sống ở đó suốt 7 năm thời đại học và nghiên cứu sinh, từ một sinh viên 18 tuổi ngây ngô, trở thành một người trưởng thành lăn lộn ở tuổi 25. Người khác nói anh tinh ranh tính toán, toàn thân mùi tiền, nhưng trên sân điền kinh trong veo ấy, những người anh em của anh đều gọi anh là “Bạch đội”. Đội trưởng đội điền kinh, niềm kiêu hãnh của bộ môn, phòng tuyến cuối cùng của môn nhảy cao ở Đại học Thể dục Thể thao.
Từng người, từng người một đi ngang qua anh, từ năm nhất đến năm ba nghiên cứu sinh, những người anh gặp hàng ngày, những người anh đều gọi tên được. Khi lướt qua nhau, họ chào hỏi, để lại những tiếng gọi quen thuộc.
“Bạch đội.”
“Bạch đội.”
“Bạch đội.”
Bạch đội! Bạch Dương đột nhiên run lên, rồi tỉnh giấc.
Thói quen nhiều năm đã hình thành nên không cần dùng đến chuông báo thức, Bạch Dương tỉnh dậy đúng 6 giờ. Giấc mơ chân thực đến nỗi anh suýt quên mình đang ở đâu, cứ ngỡ bước xuống giường là phải đi tập sớm. Sau khi bình tĩnh lại một lúc, anh mới đi vệ sinh cá nhân, khi đánh răng, Bạch Dương nhìn sang bên phải cổ, nơi đeo sợi dây chuyền vàng mảnh.
Một vết sẹo nhỏ.
Đồ chó chết. Bạch Dương nhổ bọt kem đánh răng.
Lực lượng an ninh ở cổng khu dân cư đã sớm quen mặt Bạch Dương, cách đây không lâu anh còn lái một chiếc Mercedes lấp lánh về. Hôm nay thật kỳ lạ, anh lại đứng ở cổng khu dân cư đợi xe.