Không ai nhận ra hắn chưa từng tiếp xúc với giới sưu tầm, họ chỉ nhớ rằng hôm đó có một chàng trai trẻ với tài ăn nói hơn người. Đặc biệt là với ngoại hình tuấn tú, trông hắn ra dáng một cậu ấm sành đồ cổ!
“Tổ trưởng Bạch.” Thế là cậu đổi cách xưng hô, dù hôm qua vẫn còn gọi là “Anh Bạch”. Cậu hỏi: “Căn nhà này của anh tiền thuê chắc không ít đâu nhỉ?”
Đường Kiến Quốc, khu Hiện Đại Thành, chỉ cần nghe tên cũng biết tiền thuê không hề rẻ. Căn nhà này lại có đến ba phòng ngủ, hai phòng vệ sinh, nhìn thế nào cũng không giống chỗ ở cho một người, lại có cửa sổ sát đất nên trông rất thoáng đãng. Cửa phòng chứa đồ không đóng, Trần Tiểu Kỳ vô tình liếc vào, thấy bên trong một nửa để quần áo, nửa còn lại là tủ trưng bày cúp và huy chương.
Những chiếc huy chương lấp lánh, tất cả đều là quá khứ huy hoàng trong sự nghiệp vận động viên nhảy cao của Bạch Dương. Ở vị trí nổi bật nhất lại treo một tấm huy chương đồng.
Lạ thật, sao lại không treo huy chương vàng? Trong nhà đâu phải không có. Trần Tiểu Kỳ nhìn rất rõ, huy chương vàng của hắn không hề ít.
Bạch Dương vừa cầm bộ vest vừa chọn xong lên, vừa nói: “Tiền thuê cũng tàm tạm thôi. Lúc đầu anh ở ghép, người kia một phòng, anh hai phòng. Sau này mẹ cậu ấy bị bệnh phải về quê gấp, vì đã trả trước tiền thuê hai năm nên không hủy hợp đồng được. Anh không muốn tìm người mới nên thuê lại cả căn với giá chỉ bằng một nửa. Hơn nữa, giá thuê căn này so với mặt bằng chung trong khu cũng không cao, vì là kiểu nhà bình thường, hướng cũng không tốt.”
Hướng nhà? Lúc này Trần Tiểu Kỳ mới nhận ra căn hộ này hoàn toàn hướng Bắc, nhìn thẳng về phía bắc của thành phố Bắc Kinh được quy hoạch như một bàn cờ.
Trần Tiểu Kỳ hiểu ra, hướng nhà thế này tiền thuê đúng là thấp thật. Cậu hỏi: “Một chút nắng cũng không vào được ạ? Vậy sao anh lại ở đây?”
Bạch Dương chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Vì những thứ kia.”
Trời âm u, bầu trời giăng một màu xám bạc, nhưng điều đó hoàn toàn không che lấp được cảnh sắc bên ngoài. Nổi bật nhất là tòa nhà China Zun 108 tầng, uy nghi đứng giữa khu trung tâm thương mại của Bắc Kinh, thống trị cả một vùng. Thái Khang, Nhân Thọ, Dược phẩm Chính Thái, Vạn Đạt, Kim Địa... vây quanh nó, những tòa nhà văn phòng đắt đỏ nhất tụ lại một chỗ, dùng giá đất và vị trí đắc địa để khẳng định đẳng cấp vượt trội so với các khu vực ngoài vành đai 3.
Bạch Dương kể ra một cách rành rọt: “Những tòa nhà đắt nhất Bắc Kinh đều ở đây cả. Về phía Nam là Trung tâm Ngân Thái và Quốc Mậu, phía Đông là CCTV, phía Tây là trung tâm mua sắm SKP, bất kỳ thương hiệu quốc tế lớn nào cậu nghĩ đến đều có mặt trong các trung tâm thương mại đó.”
Trần Tiểu Kỳ không khỏi chép miệng: “Chỉ, chỉ, chỉ...”
Chỉ vì những thứ này ư? Vì chúng mà chịu ở một căn nhà hoàn toàn không có nắng?
Bạch Dương đáp: “Phải, chỉ vì những thứ này. Anh thích ngắm nhìn cảnh hoa lệ này. Con người ai cũng muốn vươn lên thôi, nhìn nhiều những thứ xa hoa, biết đâu cũng hưởng được chút vượng khí từ chúng.”
Tròng kính của Bạch Dương phản chiếu bóng dáng những tòa nhà chọc trời bên ngoài. Hắn tựa như một con thú săn mồi đói khát, ánh mắt rực lên tham vọng cháy bỏng, sẵn sàng đánh đổi tất cả để chiếm đoạt lấy chúng.