Chương 19

“Thật sao? Tôi quên mất rồi.” Ánh mắt Bạch Dương trầm xuống.

Chưa đợi hai người kể chuyện xong, Trương Bá Hoa đã đón khách ra. Đó là một quý bà, trông khoảng 40 đến 50 tuổi, nhưng tuổi thật khó nói, có thể do được chăm sóc kỹ, khí chất điềm đạm, cử chỉ mọi hành động đều như một bức tranh sơn dầu.

Cô ta còn chưa đi đến bên chiếc Tiguan, Sầm Thư Hủy đã xuống xe. Nhìn biểu cảm của Sầm Thư Hủy khi bắt tay và trò chuyện với bà ta, Bạch Dương và Đường Dự hai người thông minh cùng lúc bắt đầu suy đoán.

“Người này, khá quen thuộc với Sầm Thư Hủy.” Bạch Dương nói trước.

Đường Dự tiếp lời: “Vậy trước đây là nhà sưu tập đã đối tác với Thiệu Hoằng?”

“Chắc là vậy.” Bạch Dương trả lời.

Quý bà và Sầm Thư Hủy trò chuyện vài câu như thể ôn lại chuyện cũ, Trương Bá Hoa liền mở cửa xe, mời người vào, sau đó đi vòng qua đầu xe đến ghế lái. Đường Dự thấy đã ổn, liền khởi động xe, cùng lúc chiếc xe của anh nổ máy, những chiếc Cayenne ở các vị trí khác cũng nổ máy theo.

Quy trình rất chuẩn, Đường Dự không thấy có vấn đề gì.

Nhưng Trương Bá Hoa vừa định lên xe, ánh mắt ném tới lại không phải như vậy. Có lẽ anh ta tưởng người lái xe vẫn là Bạch Dương, ánh mắt đó cực kỳ hung dữ, ngay lập tức lộ ra một mặt khác của anh ta.

Trong đời Đường Dự hiếm khi gặp những ánh mắt như vậy, anh quay đầu lại, dùng ánh mắt cầu cứu: “Anh ta lườm tôi còn hung hơn anh lườm tôi nữa.”

Bạch Dương cười một nụ cười đầy ẩn ý: “Gọi “bố” đi rồi tôi nói cho cậu biết tại sao, như hồi xưa cậu vẫn gọi trên giường ấy.”

“Anh đừng quên anh đã gọi những thứ còn hay hơn thế nữa.” Đường Dự lại sờ vào chiếc bùa treo xe hình dải dọc, dùng đầu ngón tay xoay tròn nó qua lại.

Người này thật là trơ tráo, nhưng Bạch Dương không có thời gian để cùng công tử bột không vướng bụi trần trải nghiệm cuộc đời, anh mở cửa xuống xe, rõ ràng là muốn đổi chỗ. Đường Dự tắt máy, ăn ý xuống xe, chỉ trong vài phút hai người lại đổi về vị trí ban đầu.

Sau khi lại nắm vào vô lăng, Bạch Dương không đợi Đường Dự cài dây an toàn đã nói: “Ghi nhớ, hôm nay tôi dạy cậu một số chuyện.”

“Anh đợi một chút.” Đường Dự kéo dây an toàn lên.

“Đầu tiên, trước khi xe của cấp trên và khách hàng nổ máy, chiếc xe của chúng ta dù có giá trị gấp 5 lần chiếc Tiguan cũng không có tư cách được nổ máy.” Bạch Dương rất hào phóng nói với anh, tỏ ra rất nhân từ. Chiếc xe phía trước đột nhiên nổ máy, Bạch Dương nhanh nhẹn khởi động, chỉ là tiếng động chậm hơn chiếc Tiguan vài giây.

“Anh còn dạy tôi cái gì khác nữa không?” Đường Dự liếc nhìn Bạch Dương, ánh mắt tinh ranh tràn ngập khóe mắt và chân mày, không khí giữa hai người ẩn chứa điều gì đó.

“Dạy cậu còn chưa đủ nhiều sao? Cậu đã học được gì rồi?” Bạch Dương lẩm bẩm.

Đường Dự không phản bác. “Bây giờ có phải đợi xe của họ đi rồi, chúng ta mới đi không?”

Bạch Dương mặt không cảm xúc, tay phải dứt khoát gạt số, tay trái lướt trên vô lăng, ánh sáng vàng của chiếc bùa “Chiêu tài tiến bảo” phản chiếu lên sống mũi anh, mạ vàng cho anh. Chiếc Mercedes GLE đi chéo vài mét, như một vạch xiên ngang chắn giữa con đường, chặn lại những chiếc xe phía sau. Chiếc Tiguan phía trước mới động, thông suốt lướt vào đường chính.

Nếu không phải Đường Dự “hạ cánh”, Bạch Dương dựa vào trí tuệ của mình, trong môi trường công sở Trung Quốc có thể gặp thần gϊếŧ thần, gặp Phật gϊếŧ Phật, thuận buồm xuôi gió. Văn hóa công sở trong mắt anh, chỉ là một trò chơi phiên bản bẻ khóa.