Chương 18

Bạch đội, đã lâu không ai gọi anh như vậy. Bạch Dương dứt khoát không động xe nữa, khuỷu tay gác lên vô lăng: “Mông ong mật có kim, cậu có biết nó sẽ chích người không?”

---

Đường Dự tựa vào ghế lại cười.

Bạch Dương thì không thấy buồn cười như vậy, chỉ cần nghĩ đến việc lại bị “hạ cánh” đã muốn đốt trụi cả ngọn núi. Nhưng anh vẫn tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống xe.

Hoàn toàn đồng bộ, Đường Dự cũng đẩy cửa xe, giày da đạp lên mặt đường nhựa. Hai người một người đi vòng qua đầu xe, một người đi vòng qua đuôi xe. Khi Bạch Dương đưa tay phải chạm vào cửa xe ghế phụ, anh tinh ý nhận ra phía trước bên trái, phía sau bên trái và phía trước bên phải, có 3 chiếc SUV Cayenne màu đen giống hệt nhau.

Sau khi lên xe, Bạch Dương nói trước: “Sầm Thư Hủy là người của Thiệu Hoằng.”

“Tôi biết.” Đường Dự xoa xoa tai phải, một tay nắm vô lăng, cài số lùi.

Chiếc Mercedes vừa rồi dù làm cách nào cũng không thể đỗ vào vị trí giờ lại trở nên ngoan ngoãn, vừa khít lọt vào khoảng trống hình chữ nhật không mấy rộng rãi. Bạch Dương tắt chế độ sưởi ghế: “Cậu nhìn ra bằng cách nào?”

“Bức tranh trên váy cô ta là hoa sen, cùng một bức với trên áo sơ mi của Thiệu Hoằng.” Đường Dự tắt máy xe. Vừa hay, Trương Bá Hoa đã bước ra từ chiếc Tiguan, đi về phía sảnh khách sạn tráng lệ bên phải, có vẻ là đi đón người.

Và khoảnh khắc Đường Dự tắt máy, 3 chiếc Cayenne kia cũng tắt đèn xe. Gương chiếu hậu bên phải phản chiếu ánh sáng, lọt vào mắt Bạch Dương, anh không bất ngờ hỏi: “6 vệ sĩ của cậu vẫn đi theo cậu à?”

Đường Dự có vệ sĩ, Bạch Dương chỉ biết điều đó vào năm cuối đại học. Năm đó, Đường Dự vì cứu một người đàn em mà đắc tội với người Myanmar, những vệ sĩ chuyên nghiệp vốn không lộ mặt thường ngày mới chính thức xuất hiện, khiến Bạch Dương được chứng kiến một hệ thống an ninh tư nhân là như thế nào.

“Đương nhiên rồi.” Đường Dự đương nhiên nhìn sang.

“Cậu còn tự hào nữa…” Bạch Dương liếc mắt một cái, đã lớn chừng này rồi mà còn mang theo 6 người: “Đừng nói với tôi, cậu đi du học họ cũng theo đó nhé.”

Đường Dự càng thêm đương nhiên: “Nếu không thì sao?”

Bạch Dương ngớ người ở ghế phụ: “Cậu đi du học thạc sĩ, mang theo 6 người? Cậu không thấy ngại à? Lớn chừng này rồi? Cậu không cho họ không gian riêng tư à?”

“Vậy phải làm sao, gia đình không yên tâm, tôi không mang theo họ cũng không quen. Hơn nữa, chúng ta đi Cáp Nhĩ Tân họ chẳng phải cũng theo sao, chỉ là không lộ diện. Lúc đó cậu còn mua kẹo hồ lô và thuốc lá cho họ nữa mà.” Tay Đường Dự vươn tới chiếc bùa treo xe, nhẹ nhàng ấn vào những vết lõm trên đó, như thể dùng đầu ngón tay cảm nhận chữ nổi.

Bạch Dương bất lực thở dài một hơi, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Năm đó, họ cũng vì giúp đỡ đàn em mà đi Cáp Nhĩ Tân. Bạch Dương biết các vệ sĩ luôn như hình với bóng, Cáp Nhĩ Tân lại lạnh, nên anh đồng cảm với những người làm công ăn lương. Kẹo hồ lô và thuốc lá mua xong đặt lên ghế dài bên đường, đợi khi anh và Đường Dự đi chơi xong quay lại, đồ vật đã được lấy đi.

Thực ra Bạch Dương cũng biết mình lo lắng thừa thãi, vệ sĩ của Đường gia sống còn tốt hơn cả anh, họ lái Cayenne, đều có nhà ở Bắc Kinh, lương tháng vài chục nghìn tệ.

“Họ vẫn còn nhớ cậu đấy.” Tay Đường Dự vẫn chưa rời khỏi chiếc bùa treo xe, vuốt ve từ đầu đến cuối, cứ như đó là một món đồ chơi thú vị, chưa từng thấy bao giờ nên chơi mãi không chán.