Chương 13

Rầm một tiếng, rèm lá ngang màu be nhạt của cửa sổ sát đất đóng chặt, cắt đứt đường quan sát.

Trần Tiểu Kỳ đứng bật dậy, toàn thân căng thẳng. Anh Bạch đúng là vận số xui xẻo nơi công sở, lại gặp phải vị Diêm Vương sống này!

Trong phòng, Bạch Dương ung dung tựa vào cửa, rèm lá ngang do chính tay anh đóng. Khoảnh khắc Đường Dự bước về phía anh, có một số chuyện nhất định không thể để người khác nhìn thấy. Lúc này mặt trời lại ló dạng, những đám mây nghiền nát ánh sáng, đổ xuống vai Đường Dự. Cậu ta bước vài bước lại gần, đầu lông mi gần như chạm vào mặt Bạch Dương.

Cách vài centimet, Bạch Dương lại nhìn thấy hiện tượng kỳ diệu.

Hiệu ứng Tyndall thu nhỏ dường như xảy ra trên khuôn mặt đó, ánh sáng xuyên qua kẽ lông mi dày của cậu ta, như muốn đâm xuyên qua anh. Văn phòng như mang ngọn núi lửa sống động đến trước mắt, hơi nóng bốc lên, nhiệt độ cao nén lại, cô đọng ánh mắt hai người thành thể rắn.

“Mày chết tiệt sao không chết ở nước ngoài luôn đi?” Tầm mắt Bạch Dương dao động.

Trong ánh mắt đối diện, như có một con nhện đang giăng tơ, đan xen khó phân. Đường Dự cười khẽ: “Biết mày hận tao đến thế, miệng tao sắp cười rách cả rồi. Vừa gặp đã chửi người à...”

Cánh tay chống hai bên tai Bạch Dương, lòng bàn tay Đường Dự đè lên cửa, bóng đổ như nhung mềm bao trùm lấy Bạch Dương. Tấm gỗ tốt phía sau lưng toát ra một tấm lưới vô hình, trắng trợn, tiến sát vô hạn về phía vai Bạch Dương.

“Tao đâu có chửi mày.” Bạch Dương một tay túm lấy cà vạt của cậu ta, chất liệu tốt, vừa chạm vào đã biết khác biệt so với chiếc của mình.

Anh cuộn cà vạt vòng tròn lên trên, quấn quanh ngón trỏ của mình, cuộn một vòng đã đến vị trí thắt nút, rồi đột ngột kéo mạnh khiến người kia loạng choạng. Bạch Dương nghiến răng cười: “Tao thật sự sợ lỡ mồm chửi mày sướиɠ quá. Nhờ phúc của mày, cái chức trưởng nhóm này tao không làm được rồi, nên chúc mừng mày thế nào đây, Trưởng nhóm Đường?”

Đường Dự dùng tay cản lại động tác của anh, cà vạt cứ thế bị kéo ra không chút phòng bị. “Tôi muốn nói...”

“Đừng có nói gì với tao, tao không muốn nghe mày giải thích. Đâu còn là sinh viên nữa đâu, so đo mấy chuyện này vô nghĩa, không làm thì thôi.” Bạch Dương buông tay, đút túi quần, ánh mắt lướt trên bộ quần áo mềm mại của cậu ta: “Mày...”

Hai người đứng gần nhau, Đường Dự như vậy, chiều cao 1m89 đè lên 1m87 của Bạch Dương. Hơi thở phả vào vùng da sạch sẽ sau tai anh, như hơi nước từ máy pha cà phê làm nóng sữa, đủ ẩm ướt nhưng không hề có chút tiếp xúc thật sự nào. Bạch Dương dừng lại vài giây, như chờ hơi nước khô đi.

Mặt trời ngoài cửa sổ cuối cùng cũng trượt qua, những vệt vàng óng rắc trên người Đường Dự theo tư thế đứng của cậu ta, cũng rắc lên vai Bạch Dương, nhưng không thể chiếu vào mắt Bạch Dương. Còn ánh sáng từ mắt kính của Bạch Dương lại phản chiếu lên ngực Đường Dự, để lại một hình dạng không thể bỏ qua.

Trong hơi thở, Bạch Dương khẽ thở ra một hơi: “Mày có phải bị kéo dài thời gian tốt nghiệp không?”

“Xem ra Bạch đội ở đây sống không tệ nhỉ, làm ăn phát đạt đấy.” Ánh mắt Đường Dự như tấm vải lau kính, lướt qua mắt kính của anh.

Bạch Dương cười nghiêng đầu: “Đâu bì kịp với anh, sáng sớm đã hạ cánh xuống công ty. Công ty có bao nhiêu người, chỉ thấy anh ăn diện lộng lẫy đứng trong văn phòng.”

“Quá khen, đâu bằng cậu ngồi đoan trang trong văn phòng, ánh mắt quyến rũ như tơ. Bạch Dương có bản lĩnh này mà.” Đường Dự cũng không chịu thua: “Tôi ở nước ngoài học thạc sĩ, ngày nào cũng ăn uống đạm bạc, còn cậu ở trong nước lại béo tốt hồng hào, có biết bao nhiêu người nguyện ý vây quanh cậu.”