Chương 12

“Tự sản tự tiêu luôn à?” Bạch Dương hỏi một câu.

“Khó nói lắm, dù sao thì cậu đừng có chọc Đường Dự. Nhưng tôi tin cậu ta làm không được lâu đâu, người của gia tộc này ai mà ở trong nước mãi chứ, sớm muộn gì cũng phải ra nước ngoài.” Trương Bá Hoa chỉ nói đến đó: “Vậy sau này chiếc xe kia...”

“Anh cứ yên tâm, đương nhiên tôi sẽ không mặt dày mà chiếm dụng chiếc xe đó, lát nữa tôi sẽ đưa chìa khóa cho anh, rồi để Đường Dự dùng.” Bạch Dương đáp lại từng lời, cảm xúc cũng như sóng âm, vô hình nhấp nhô trong không khí.

Thăng chức thì không còn, xe cũng mất luôn, Bạch Dương trắng tay bước trở về, vừa vặn đến giờ ăn trưa. Giờ đây nhiệt độ đã tăng, anh cởi chiếc áo vest, bên trong là một chiếc áo sơ mi trắng bình thường được ủi phẳng phiu, hai cánh tay đeo băng tay màu đen đối xứng.

“Lát nữa mọi người ăn gì?” Anh ngồi lên mép bàn làm việc, hai chân duỗi về phía trước, bắt chéo. Giữa giày da và ống quần đột nhiên thắt lại, để lộ mắt cá chân anh trong tất tây. Những người nhảy cao có mắt cá chân đẹp như thủy tinh, gân Achilles như cột trụ nâng đỡ bắp chân thon dài. Ấn tay vào hõm mắt cá chân còn có thể cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim.

Đường Dự vừa khép lại danh mục đấu giá, ngẩng mặt lên liền nhìn thấy cảnh tượng này.

“Em cũng không biết nữa.” Thang Huỳnh nói trước, cười khúc khích như một đứa trẻ: “Em gọi đồ của Mèc Đô nhé?”

Dư Uyển Quân xịt nước hoa vào cổ, đoan trang ngồi xoay ghế văn phòng nửa vòng: “Hay là đi ăn quán món Vân Nam mới mở đi, chị mời.”

“Để em mời, em mời, chúng ta ăn món Nhật nhé?” Trần Tiểu Kỳ tranh nói, ba người ngầm hiểu, đều muốn Bạch Dương dễ chịu hơn một chút.

Tiếng mở cửa vang lên bất chợt, cánh cửa gỗ sẫm màu hé một khe, hắt một tia sáng xuống tấm thảm màu be.

Người nghiêng mình dựa vào khung cửa chính là Đường Dự: “Trưởng nhóm Bạch, Trưởng phòng Trương nói nếu tôi có gì không hiểu thì cứ hỏi cậu nhiều vào, giờ thì tôi có rất nhiều điều không hiểu.”

Nói xong, cậu ta liền ngồi lại vào ghế làm việc.

Cái vẻ tự nhiên đến mức hiển nhiên đó khiến Dư Uyển Quân không thể chấp nhận được, cô liếc xéo Đường Dự qua khung cửa sổ kính lớn sát đất, rồi quay sang nói với Bạch Dương: “Cậu cứ nói là sắp đến giờ ăn rồi, không đi.”

“Đi đi đi, đi ăn thôi.” Trần Tiểu Kỳ khẽ phụ họa, không dám thật sự đối đầu với cấp trên, nhưng lại muốn hỗ trợ Bạch Dương. Thang Huỳnh đương nhiên cũng vậy, lắc đầu với Bạch Dương, tránh được thì tránh, kỹ năng cần thiết nơi công sở – chuồn êm, đẩy việc ra ngoài.

“Không sao, tôi sang xem thử, mọi người cứ đi ăn trước đi.” Bạch Dương đặt tập tài liệu xuống, dưới ánh mắt lo lắng của các thành viên trong nhóm, anh bước về phía căn phòng vốn dĩ thuộc về mình.

Các thành viên trong nhóm càng thêm lo lắng, như thể Bạch Dương đang đi dự một bữa tiệc Hồng Môn. Đường Dự đã cướp mất vị trí của Bạch Dương, rõ ràng là đang coi Bạch Dương như cái gai trong mắt.

Bóng dáng Bạch Dương loáng một cái, biến mất giữa khe cửa. Cửa đóng lại, ba người chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cửa sổ sát đất. Bạch Dương vào trong không đi thẳng, mà dừng lại ở ngay cửa. Ngay sau đó Đường Dự đứng dậy, đi về phía cánh cửa. Ba người đột nhiên toát mồ hôi lạnh, Đường Dự với thân thế thâm sâu thế kia đang đến rất hung hăng, liệu bước tiếp theo có phải là giáng một cú đấm khiến Bạch Dương ngã nhào vào tường không?