Chương 1

Lúc Bạch Dương tỉnh dậy trong cơn mơ màng, bàn tay của Dư Uyển Quân vẫn còn vắt ngang eo hắn.

Tối qua uống hơi nhiều, ai nấy đều vui, nhưng vẫn chưa đến mức say quên trời đất. Vì sắp được thăng chức nên tinh thần Bạch Dương sảng khoái hẳn lên. Hắn xuống giường không hề thấy đau đầu, liếc nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường rồi cười gọi mọi người:

“Đừng ngủ nữa, dậy thôi. Lát nữa không quẹt thẻ kịp thì tự lo liệu đấy.”

Vừa dứt lời, Dư Uyển Quân tỉnh giấc đầu tiên. Mái tóc gợn sóng của cô buông lơi, kết hợp với chiếc áo sơ mi lụa màu đỏ rực, trông cô vô cùng quyến rũ. Cô dụi mắt mấy cái rồi quay sang lay người Thang Huỳnh bên trái: “Cưng ơi, dậy thôi.”

Thang Huỳnh với gương mặt tròn trĩnh vẫn còn nét bầu bĩnh trẻ con ngồi dậy, ngáp dài một cái, vô tình nhìn về phía người đang kéo rèm. Trời mới tờ mờ sáng, Tổ trưởng Bạch đứng bên cửa sổ, bóng lưng hắn nổi bật trên nền trời, toát lên vẻ phóng khoáng. Ai mà nhận ra đây là người gần như đã thức trắng đêm qua chứ!

Bạch Dương lại không để ý đến ánh mắt của Thang Huỳnh. Hắn một tay tháo chiếc cà vạt, gấp gọn đặt lên bệ cửa sổ, rồi đi vòng qua giường về phía cửa, dùng mũi dép huých nhẹ vào người Trần Tiểu Kỳ đang nằm dưới sàn: “Ối, vẫn còn một người ở đây à?”

Trần Tiểu Kỳ lúc này mới dụi mắt tỉnh dậy, vừa mở miệng đã nói: “Chào buổi sáng, Tổ trưởng Bạch!”

Bạch Dương cười nói: “Đừng có nịnh, mau đi rửa mặt đi. Với lại thông báo bổ nhiệm chính thức còn chưa có, sau này xác nhận rồi tha hồ cho cậu gọi.” Gương mặt hắn lộ rõ vẻ vui vẻ khi kéo Trần Tiểu Kỳ đang nằm dưới sàn đứng dậy.

Dư Uyển Quân cũng bước xuống giường. Ánh mắt cô tinh ý lướt nhanh qua vóc dáng của Bạch Dương. Hắn đi vào bếp, chỉ để lại cho họ một tấm lưng rộng và vững chãi.

Ba người nhanh chóng rời giường, dù sao thì cũng chẳng ai dám đi làm muộn. Nhà đấu giá Nhất Đường tuy quy mô không lớn nhưng hoạt động hiệu quả, lại có hậu thuẫn và tiềm lực mạnh mẽ, không phải ai muốn cũng vào được. Công ty quy định đúng 9 giờ phải quẹt thẻ. Thang Huỳnh và Dư Uyển Quân vào nhà vệ sinh trước, Trần Tiểu Kỳ thì đứng trước cửa sổ sát đất vươn vai.

Bạch Dương vừa tưới hoa vừa nói, giọng hắn vẫn còn vương chút lười biếng của người mới ngủ dậy: “Mở cửa sổ cho thoáng.”

Trần Tiểu Kỳ ngơ ngác hỏi lại: “Hả? Anh nói với em ạ?”

Bạch Dương cười lắc đầu: “Anh tự nói với mình thôi.”

Trần Tiểu Kỳ cười đáp: “Tổ trưởng Bạch hài hước quá, để em mở, em mở.” Cậu liền đi mở cửa sổ, dưới chân vẫn còn lon Coca và bia uống dở từ tối qua.

Hôm qua quả là một ngày tuyệt vời. Là đồng nghiệp cùng tổ dịch vụ khách hàng của nhà đấu giá, họ đã theo Bạch Dương làm việc được nửa năm. Hôm qua, Trương Bá Hoa – giám đốc phòng marketing – còn đặc biệt vỗ vai Bạch Dương nói rằng, chỉ hai ngày nữa thôi, vị trí tổ trưởng tổ khách hàng SVIP sẽ được công bố, và gần như chắc chắn vị trí đó sẽ thuộc về hắn.

Để ăn mừng, hôm qua Bạch Dương đã mời Trương Bá Hoa một bữa thịnh soạn, còn tặng rượu. Tối đến, hắn lại dẫn ba người họ đi ăn, đi hát karaoke. Cuối cùng, mọi người chơi chưa đã nên lại kéo đến nhà Bạch Dương quậy đến khuya rồi ngủ lại qua đêm trong cảnh mỗi người một góc.

Trần Tiểu Kỳ cũng rất vui, hát đến khản cả cổ. Thật ra cậu còn lớn hơn Bạch Dương một tuổi rưỡi, nhưng nói về đối nhân xử thế và sự nhạy bén trong công việc thì đúng là phải thấy mình còn kém xa. Hơn nữa, Bạch Dương vốn là một vận động viên giải nghệ chuyển sang làm trái ngành. Vậy mà vào trận tuyết đầu mùa đông năm ngoái, hắn đã có thể thức đêm học thuộc tên và lý lịch của hơn 100 đơn vị tham gia. Trong buổi triển lãm, hắn xuất hiện đầy ấn tượng, lần đầu tiên thể hiện sự sắc sảo và tài năng của mình một cách đầy thuyết phục.