Chương 50

Trước khi ngủ đã quên cầm một ly nước lên, cô đành phải đi dép lê xuống lầu, vừa mới tới gần phòng bếp lại nghe thấy âm thanh cực nhẹ, là âm thanh kim loại bị kéo mở.

Cô không lỗ mãng như lần trước nữa, nương theo ánh trăng hơi mỏng mà nhìn thấy thiếu niên đứng ở quầy bếp.

“Giang Ngộ?”

Âm thanh hô hấp của Tống Thính Hoan rất thấp, Giang Ngộ quay đầu nhìn sang, thấy cô nhóc đang khom lưng đi tới, giống như sợ bị phát hiện.

Sự lạnh lẽo trong mắt anh vẫn chưa lui đi, giống như thủy triều vỗ vào bờ cát vậy.

Tống Thính Hoan tới gần, cái mũi nhỏ tinh xảo ngửi thử: “Vậy mà anh lại lén uống rượu.”

Trong không khí là hương mạch nha nhàn nhạt kết hợp với mùi cồn của bia.

“Nhóc thì sao? Không gọi chú à?”

“...”

Tống Thính Hoan mím môi, nhỏ giọng đáp lại: “Mới không phải, em khát nước, đi xuống uống nước thôi.”

Nói xong, cô lại có chút tò mò mà nhìn lon bia trong tay Giang Ngộ.

Ngón tay thon dài của thiếu niên siết cái lon nhôm, một lớp sương mù mỏng đã bao phủ lấy thân lon bia.

“Muốn uống sao?”

Giang Ngộ hiển nhiên là không bỏ qua sự tò mò trong mắt cô, Tống Thính Hoan hơi dịch lại gần, nóng lòng muốn thử: “Có thể không?”

“Không thể.”

“...”

Tống Thính Hoan không phục: “Vì sao anh có thể uống? Anh cũng chưa thành niên mà.”

Giang Ngộ đã đi qua bên cạnh cô, quay đầu đánh giá, khóe môi nhếch lên: “Khi nào cao đến 1m6 thì cho nhóc uống.”

Tống Thính Hoan: “!”

Bên cạnh bồn rửa, Giang Ngộ đã mở hộp sữa, chất lỏng màu trắng được rót vào ly, Tống Thính Hoan nhìn thấy hộp giấy trên mặt bàn... Là sữa Sơn Trà, chính là loại họ cùng mua hôm nay, hãng bản địa Lăng Thành mà cô thích nhất.

Giang Ngộ mở lò vi sóng, đặt ly sữa vào, ánh sáng màu hồng nhạt đặc biệt dễ thấy trong bóng tối.

Tống Thính Hoan đến gần, đứng ở bên cạnh Giang Ngộ, nhìn anh đang rũ mắt.

Tâm trạng của Giang Ngộ không tốt, Tống Thính Hoan cảm nhận được.

Cô vẫn luôn nhớ lời dặn của Tống Minh Thành, cũng biết không nên tùy tiện hỏi về việc riêng của người khác, nhưng nhìn Giang Ngộ như thế này, Tống Thính Hoan không nói rõ mình có cảm giác gì, muốn an ủi một chút, lại không thể nào nói ra.

“Đinh!”

Tống Thính Hoan còn chưa sắp xếp được từ ngữ thì lò vi sóng đã vang lên một tiếng.

Giang Ngộ mở lò vi sóng ra, lấy ly sữa ra rồi đưa tới trước mặt cô.

“Cho em sao?”

“Anh không cần uống sữa để cao lên.”

“...”

Tống Thính Hoan nhận lấy ly sữa, ngón tay ấm áp. Bởi vì bầu không khí dị thường trong nhà họ Giang hôm nay, lúc tối cô cũng không dám đi làm nóng sữa.

Giang Ngộ lại cầm lon bia đi qua quầy bếp, nhưng bị Tống Thính Hoan giữ tay lại: “Đừng uống, anh nếm thử cái này đi, thật sự rất ngon đấy.”

Giang Ngộ rũ mắt, nhìn sự nghiêm túc trong đôi mắt đen láy của cô nhóc, cô đưa ly sữa bò tới trước mặt anh như đang dâng đồ quý vậy.

“Anh thử đi.”

Âm sắc vốn đã mềm mại, chỉ cần hơi nâng cao âm cuối đã có vẻ như đang làm nũng. Giang Ngộ cúi đầu, đôi môi mỏng dán lên cái ly Tống Thính Hoan đưa tới.

Tống Thính Hoan nhẹ nhàng nâng tay lên, nhìn chất lỏng màu trắng dính lên đôi môi của thiếu niên, cô cong mắt: “Có phải rất ngon không?”

Đầu lưỡi dính vị ngọt, Giang Ngộ không thích đồ ngọt, nhưng vẫn khẽ “Ừm” một tiếng.

Không phải anh nói có lệ với cô, chỉ là thật sự ngoài ý muốn cảm thấy sữa này không tệ lắm.

“Đây chính là hãng sữa bò tốt nhất em từng uống.” Nói xong, Tống Thính Hoan cũng không nhận ra dường như Giang Ngộ còn muốn uống thêm một ngụm, cô trực tiếp cầm ly sữa bò, dán môi lên vị trí Giang Ngộ vừa chạm vào mà uống.

Giang Ngộ nhìn đôi môi mềm mại của cô, bị sữa thấm lấy, một lớp sữa nhàn nhạt, anh bỗng dưng quay đầu đi, di chuyển tầm mắt.

Tống Thính Hoan uống một hơi hết nửa ly, chất lỏng ngọt ngào bao phủ lục phủ ngũ tạng, cô cong mày, còn có chút chưa đã thèm: “Hiện tại thì sao, anh có cảm thấy tâm trạng tốt hơn chút nào không? Có muốn uống thêm không?”

Nói rồi Tống Thính Hoan lại đưa cái ly tới trước mặt Giang Ngộ.

Giang Ngộ nhìn thành ly, sữa dính trên đó, anh không có cách nào có thể bình thản mà uống nữa. Nếu không phải biết Tống Thính Hoan là một cô nhóc đơn thuần, anh quả thực sẽ hoài nghi có phải cô là một kẻ tán tỉnh cao cấp hay không, quả thực là quá biết cách làm mà.

Yết hầu lăn lộn, Giang Ngộ ho nhẹ một tiếng.

Tống Thính Hoan: “?”

Giấu đi sự khác thường trong đáy mắt, Giang Ngộ giơ tay gõ nhẹ lên trán Tống Thính Hoan: “Uống xong thì nhanh về ngủ đi, thức đêm không cao được đâu.”

Tống Thính Hoan: “...”

“Vậy thì chẳng phải tiền của anh đều mất trắng à?”

Tống Thính Hoan im lặng.

Cô nghiến răng nhìn Giang Ngộ.

Giang Ngộ cong môi, dường như khói mù cả đêm rốt cuộc cũng giảm bớt vào thời khắc này.

Uống xong một ly sữa, Tống Thính Hoan đang muốn về phòng thì lại bị Giang Ngộ giữ lấy cái đầu: “Đi đánh răng.”

“Nhưng mà em buồn ngủ lắm.”

“Đương nhiên là nhóc cũng có thể không đánh, anh không ngại tiếp tục đưa nhóc đến bệnh viện để khám đâu.”

“...”

Bệnh viện quả thực là tử huyệt của Tống Thính Hoan, cô chỉ có thể thành thật mà đến phòng vệ sinh trong phòng nghỉ tầng một, lấy ly giấy dùng một lần để đánh răng dưới sự giám sát của Giang Ngộ.