Chương 5

Giang Ngộ rũ mắt nhìn cô, áo thun lỏng lẻo dán trên người, mái tóc trên trán vẫn còn ướt.

Tống Thính Hoan: “!”

Đôi mắt bỗng chốc trợn to, ngay cả khóe mắt cũng mở rộng.

“Có việc gì?”

“Em, em đi ngang qua thôi.”

“Vậy thì nhóc đi ngang qua hơi lâu rồi đấy.”

“...”

Đáy mắt của Giang Ngộ có mấy chữ sáng ngời... Nhóc bịa tiếp đi.

Tống Thính Hoan mím môi: “Máy tính trong phòng em không mở được, có mấy bảng biểu cần phải đền, dì Thư Đường đang ở trường chờ em, em...”

“Vào đi.”

Không đợi Tống Thính Hoan nói hết, Giang Ngộ đã nhường đường.

Đây là lần đầu tiên Tống Thính Hoan vào phòng của người khác giới, màu chủ đạo là chàm và trắng, được thu dọn gọn gàng ngăn nắp, chỉ là trên bàn trà trước sô pha có hơi loạn.

Trên sô pha, Lý Nhất Lượng nở nụ cười lộ răng trắng tiêu chuẩn với Tống Thính Hoan: “Hello, em gái xinh đẹp.”

Giang Ngộ liếc nhìn cậu một cái, Lý Nhất Lượng cười hehe, cầm điện thoại trên bàn tiếp tục chiến đấu. Giang Ngộ đưa Tống Thính Hoan đến trước máy tính, ngón tay thon dài nắm nhẹ con chuột mà ấn, màn hình lập tức sáng lên.

Tống Thính Hoan ngồi trên ghế dựa, không khí xung quanh có hương thơm tinh khiết, là mùi lá bạc hà trộn với mùi của cây tuyết tùng.

Là mùi trên người Giang Ngộ, rất dễ ngửi, làm người ta liên tưởng tới rừng rậm đầu xuân lúc sắp tối.

“Cốc!”

Đốt ngón tay của thiếu niên hơi gập lại, gõ nhẹ lên mặt bàn, Tống Thính Hoan hoàn hồn, đối diện với tầm mắt của Giang Ngộ.

Anh rũ mắt nhìn cô, ánh mắt dò xét.

Tống Thính Hoan nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”

Trong khoảnh khắc cầm lấy con chuột, mu bàn tay của Giang Ngộ vừa vặn cọ qua đầu ngón tay cô, Tống Thính Hoan nhẹ nhàng cuộn tay lại.

Hơi thở mát lạnh bên cạnh biến mất.

Giang Ngộ đi đến cạnh bàn trà, nhét toàn bộ rác trên bàn vào trong túi, tiện tay xách cổ Lý Nhất Lượng lên.

“Làm gì đó anh trai?”

“Vứt rác.”

“?”

Giang Ngộ xách toàn bộ rác liên quan đến Lý Nhất Lượng ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại một mình Tống Thính Hoan, cảm xúc căng thẳng mau chóng bình phục, Tống Thính Hoan hít sâu một hơi, bắt đầu nghiêm túc điền bảng biểu.

Không bao lâu sau, điền bảng biểu xong, Tống Thính Hoan ấn vào QQ rồi gửi tài liệu đi. Cô không dám động chạm linh tinh vào đồ của Giang Ngộ, ngay cả con chuột cũng cẩn thận đặt lại đúng vị trí cũ.

Đứng dậy đi ra ngoài, Tống Thính Hoan nhẹ nhàng mở cửa ra, lập tức nghe thấy trên hành lang truyền đến thanh âm quen thuộc... Lạnh nhạt uể oái, vô cùng trầm thấp, không có cảm xúc, âm sắc hơi thấp, mang theo cảm giác tản mạn không để bụng.

“Mẹ muốn con tiếp khách đấy à?”

Tống Thính Hoan: “?”

“Vậy mẹ cho con thêm tiền đi.”

Tống Thính Hoan: “!”

Có phải trong lúc vô tình, cô đã nghe được bí mật khó lường nào đó không?

Có lẽ là không phát hiện phía sau có người, thiếu niên liên tục nói ra mấy lời khiến người ta kinh ngạc: “Được, biết rồi, nhất định là ở cạnh một tấc không rời, cô nhóc đó nói hướng đông thì đi hướng đông, nói hướng tây thì đi hướng tây, bảo đảm hầu hạ cho cô nhóc đó cực kỳ vui vẻ, thoải mái dễ chịu.”

Trong điện thoại, Mạnh Thư Đường bị dáng vẻ đáng đánh này của anh chọc tức muốn chết, bảo Giang Ngộ chăm sóc cho em gái trong nhà một chút, sao thái độ lại như thế này?

Suy nghĩ của Tống Thính Hoan thì đã không chịu khống chế mà phi lên cao tốc.

Không nói đến hiện giờ Giang Ngộ chỉ mới 17, 18 tuổi, mà với điều kiện của nhà họ Giang thì cũng không đến mức để anh bán thân kiếm tiền. Vậy thì...

*Xưng hô trong Tiếng Trung chỉ là 我 - wo và 你 – ni, nên Tống Thính Hoan không biết là Giang Ngộ đang gọi điện cho mẹ, dẫn đến hiểu lầm.

Tống Thính Hoan hoảng hốt nhớ tới mấy tin tức cô từng xem, có vài người có đam mê đặc biệt, sinh hoạt hàng ngày không thể thỏa mãn nhu cầu, họ liền đi tìm mấy loại kích thích khác.

Giang Ngộ đang dựa vào lan can, nửa người lọt vào tầm chiếu sáng của ánh nắng, màu da của anh vốn trắng, cổ tay cầm điện thoại mảnh khảnh, xương ngón tay thon dài, có cảm giác sạch sẽ của thiếu niên.

Hoàn toàn là một trời một vực với những lời anh nói ra lúc này.

Có lẽ là tầm mắt của Tống Thính Hoan quá chăm chú, Giang Ngộ nghiêng đầu, chuẩn xác đụng phải đôi mắt dịu dàng trong sáng của cô, chỉ là cách cô nhóc trước mắt nhìn anh có chút kỳ quái.

Giống như đang nhìn một... Thiếu niên sa ngã?

Mấy từ này đột nhiên xuất hiện trong đầu Giang Ngộ.

“Thôi, không nói nữa, cúp đây.” Anh cúp điện thoại của Mạnh Thư Đường, tầm mắt di chuyển, biếng nhác mà dừng trên người Tống Thính Hoan.

Tống Thính Hoan: “...”

***

Tác giả có lời muốn nói:

Giang Ngộ: Bảo đảm hầu hạ cho cô nhóc cực kỳ vui vẻ, thoải mái dễ chịu.

Tống Thính Hoan: ?