Chương 41

Tống Thính Hoan không phải không nghĩ tới chuyện tìm gia sư, chỉ là gần đây Tống Minh Thành rất bận, tin nhắn mà cô gửi đi sẽ không được trả lời vào ban ngày.

Cô biết, Tống Minh Thành vẫn đang bận rộn chuyện tiền bạc, công ty lâm vào cảnh khó khăn, ông rất thiếu tiền.

Nếu muốn tìm gia sư, Tống Thính Hoan tin rằng Mạnh Thư Đường sẽ tìm cho cô người tốt nhất, nhưng học phí cũng sẽ rất cao. Tống Thính Hoan không muốn dùng tiền của nhà họ Giang, cũng không muốn tạo thêm gánh nặng cho Tống Minh Thành.

...

Ra khỏi văn phòng của Tần Thúc Hiệp, Tống Thính Hoan hết đường xoay xở. Quan Lâm Lâm tới gần: “Sao vậy, Lão Tần lại nói mấy lời sáo rỗng với cậu à?”

Tống Thính Hoan mở đề thi trắc nghiệm Toán ra, chỉ là đề chọn đáp án mà mười câu đã sai hết bảy câu.

“Thầy Tần nói mình nên suy nghĩ đến việc tìm gia sư, nhưng mình không muốn.”

Quan Lâm Lâm không biết tình huống trong nhà Tống Thính Hoan, chỉ cho rằng tính cách của cô hướng nội, không thích giao tiếp với người xa lạ: “Vậy cậu có thể hòi Giang Ngộ.”

“Hả? À.”

Hỏi Giang Ngộ tìm gia sư à, cô cũng không muốn. Giang Ngộ luôn dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn cô, cô đã mất mặt một lần khi nhờ anh ký tên bài thi tháng rồi, cô không muốn mất mặt thêm lần nữa.

“Ôi trời, Thính Thính, hiện tại là giờ giải lao, cậu đừng làm bài nữa, chúng ta đi xem đám con trai chơi bóng đi.”

Tống Thính Hoan không quá muốn đi, nhưng không chịu nổi sự năn nỉ của Quan Lâm Lâm, hai người liền cùng đến sân thể dục, mà lúc này, trong ngoài sân thể dục đều lấp đầy người.

Quan Lâm Lâm: “Mẹ nó, đây là làm sao vậy?”

Bên cạnh có một người có cùng chí hướng nhiều chuyện với Quan Lâm Lâm lên tiếng giải thích, nói là một người nào đó lớp 12 gửi thư khiêu chiến cho người nào đó lớp 11, nói nếu hôm nay solo bóng rổ thắng thì người nào đó sẽ không bao giờ quấy rầy Hàn Tinh Tinh nữa.

Tống Thính Hoan không nghe rõ tên của hai chàng trai, nhưng gần đây lại rất quen thuộc với ba chữ Hàn Tinh Tinh này. Chỉ là, người nọ không phải là bạn gái tin đồn của Giang Ngộ sao?

Quan Lâm Lâm nhón chân xem xét một chút, sau đó kéo tay Tống Thính Hoan về phía thư viện: “Khó coi, không xem nữa.”

Tống Thính Hoan có chút mờ mịt: “Không phải cậu thích xem sao?”

“Hả? Mình thích sao, cũng bình thường.” Quan Lâm Lâm cong mắt: “Mình chỉ thích xem người đẹp trai chơi bóng thôi.”

Tống Thính Hoan: “...”

“Đi, chúng ta tới thư viện.”

Quan Lâm Lâm không thích học tập, hàng ngày tới thư viện chỉ có một việc là đọc tiểu thuyết. Tống Thính Hoan cầm một quyển sách Tiếng Anh, mở xem không có mục đích.

Tống Thính Hoan còn đang suy nghĩ về lời của Tần Thúc Hiệp. Cô không dám nói với Tần Thúc Hiệp, thực ra cô có chút không thích ứng được với phong cách dạy học của Cần Đức.

Trường Trung học số 1 Lăng Thành cũng là trường học lâu đời của Lăng Thành, chất lượng giáo dục tất nhiên là khỏi phải bàn, nhưng tổng thể việc dạy học đều có xu hướng học thuật thiên về thi cử, chú trọng đào sâu kiến thức, đối với những điểm kiến thức quan trọng, giáo viên sẽ lặp đi lặp lại.

Cần Đức lại khác.

Giáo viên sẽ không giảng đi giảng lại cùng một nội dung, mà sẽ mở rộng rất nhiều, dường như chú trọng về độ rộng hơn.

Lấy Tiếng Anh làm ví dụ. Tiếng Anh đã xem như môn mà Tống Thính Hoan có thành tích tương đối tốt rồi, lúc trước ở Lăng Thành, điểm cao nhất là 150 thì cô có thể thi được hơn 145 điểm. Nghe, đọc, viết đều không có khuyết điểm.

Nhưng tới Cần Đức, Tống Thính Hoan lại cảm thấy không dễ chịu, thỉnh thoảng khi làm bài suôn sẻ thì còn thấy ổn, nhưng lại mơ hồ có cảm giác đang phải cố hết sức.

Ưu thế được tích lũy từ sách giáo khoa khi cô còn ở Lăng Thành nhanh chóng tiêu tan, cô không hiểu rất nhiều từ ngữ mà giáo viên mở rộng khi ở trên lớp.

Còn về phát âm... Tống Thính Hoan hơi sợ khi phải học tiết đọc, mỗi lần như vậy cô đều phải nghe trước nội dung sắp học thật nhiều lần, cố gắng không để bản thân phát âm quá tệ.

Quan Lâm Lâm nhìn cô cầm quyển sách Tiếng Anh còn cảm thấy đặc biệt không thể tưởng tượng: “Hiện tại không phải là thời gian nghỉ ngơi sao?”

“Mình có cảm giác không theo kịp, muốn xem nhiều một chút.”

Quan Lâm Lâm hơi giật mình.

Không theo kịp? Hình như trong bài kiểm tra lần trước, bạn cùng bàn của cô được hạng nhất Tiếng Anh của lớp đấy.

“Tống Tiểu Hoan, cậu cũng hơi khoe khoang rồi đó.”

“Không phải.” Tống Thính Hoan lắc đầu: “Phát âm của mình không tốt lắm, Susan bảo mình có thời gian rảnh phải đọc thêm sách và xem phim Tiếng Anh.”

Một quyển sách Tiếng Anh, Tống Thính Hoan đọc không trôi chảy. Không biết từ khi nào đã đi qua chỗ ngồi của hai cô gái, đối phương dùng sách che mặt, kề tai nói nhỏ.

“Thật sự là Hàn Tinh Tinh sao?”

“Ừm, chị của mình và Giang Ngộ học cùng lớp, chị ấy chính tai nghe thấy, Hàn Tinh Tinh tìm Giang Ngộ nhờ kéo phiếu.”

“Giang Ngộ đồng ý sao?”

“Bạn gái của chính mình mà, sao lại không đồng ý, mình thậm chí còn cảm thấy Hàn Tinh Tinh hơi dính lấy Giang Ngộ. Chuyện như thế này, người làm bạn trai nên xung phong nhận việc, tích cực chủ động mới phải chứ?”

“Đó là Giang Ngộ mà.”

“Giang Ngộ thì làm sao?”

“Nếu anh ấy chịu yêu đương với mình một ngày, mình sẽ khoe cả đời.”

“Có tiền đồ chút đi, yêu đương với anh ấy cả đời mới phải.”

“Ban ngày ban mặt, mơ mộng cái gì vậy.”

Nghe được hai chữ “Giang Ngộ”, Tống Thính Hoan bỗng nhớ lại chuyện sáng nay, không tài nào đọc sách được nữa.

“Lâm Lâm, mình đi vệ sinh một lát.”

Quan Lâm Lâm đang cầm tiểu thuyết lướt diễn đàn: “Mẹ nó, mới một buổi chiều mà Hàn Tinh Tinh đã bị Trương Hân Nhiên dẫn trước nhiều phiếu như vậy rồi.”

Tống Thính Hoan mím môi.

Dạo gần đây, cái tên Hàn Tinh Tinh này xuất hiện trong sinh hoạt của cô hơi nhiều.