Chương 37

Hàn Tinh Tinh trở về trường sau một tuần, trưa hôm đó, diễn đàn của Cần Đức tê liệt.

Nguyên nhân không có gì khác, không biết là ai công bố chân tướng trận đánh nhau của Giang Ngộ và đại ca trường Trung học số 8, còn cố ý đính kèm một tấm hình. Trong hình chính là cảnh hai bên giằng co, có Giang Ngộ, có cả Hàn Tinh Tinh.

Là một người ăn dưa điệu nghệ, Quan Lâm Lâm nắm được tình hình trước tiên: “Trời ơi, vậy mà Giang Ngộ lại thật sự đánh nhau vì Hàn Tinh Tinh.”

Quan Lâm Lâm đưa điện thoại đến trước mặt Tống Thính Hoan: “Mau xem đi, nam thần và hoa khôi chung khung hình, chà chà, xem ra thực sự có người sắp thực hiện được khẩu hiệu thứ hai của Cần Đức chúng ta rồi.”

Tống Thính Hoan: “...”

Bài đăng nặc danh đã kéo hơn sáu bảy trăm bình luận, chủ bài đăng như có mặt ở hiện trường vậy, luôn miệng nói Giang Ngộ và đại ca trường Trung học số 8 đánh nhau là bởi vì đối phương vẫn luôn dây dưa với Hàn Tinh Tinh, Giang Ngộ tức giận vì hồng nhan.

“Thính Thính, không phải cậu ở nhà Giang Ngộ sao? Anh ấy và Hàn Tinh Tinh thực sự là thanh mai trúc mã à?”

Gần đây Quan Lâm Lâm vẫn luôn gọi Tống Thính Hoan là Thính Thính, bởi vì Tống Thính Hoan nói cho Quan Lâm Lâm biết, khi nhỏ thính lực của cô không ổn lắm, tới khi 4, 5 tuổi mới bình thường.

Lúc ấy cô có biệt danh ở nhà, chính là “Thính Thính”. Tống Thính Hoan vẫn luôn cảm thấy cái tên “Thính Thính” này rất đáng yêu, nhưng khi dần dần trưởng thành, xung quanh không có ai gọi cô như vậy nữa.

“Mình không rõ lắm.” Tống Thính Hoan cắn môi, Giang Ngộ chưa từng đưa con gái về nhà, người con gái duy nhất mà cô từng gặp ở cửa nhà họ Giang chính là Trương Hân Nhiên.

Quan Lâm Lâm: “Nhưng Hàn Tinh Tinh đúng là rất đẹp, lần này chị ấy và Trương Hân Nhiên cạnh tranh danh hiệu hoa khôi, có lẽ là sắp đánh nhau rồi.”

Tống Thính Hoan: “Cạnh tranh danh hiệu hoa khôi?”

Quan Lâm Lâm nói, mỗi năm Cần Đức đều sẽ bình chọn hoa khôi. Hoa khôi năm ngoái là Hàn Tinh Tinh, nhưng Trương Hân Nhiên đến cấp ba mới học ở Cần Đức, mà Hàn Tinh Tinh đã ở Cần Đức từ thời cấp hai, tất nhiên là có cơ sở người hâm mộ vững vàng hơn.

Nhưng năm nay lại khó nói.

Tống Thính Hoan nghe được thì vẻ mặt mờ mịt, không biết vì sao mọi người lại thích thú với danh hiệu hoa khôi như vậy: “Được chọn làm hoa khôi thì đến căn tin ăn không cần trả tiền à?”

Quan Lâm Lâm: “...”

Quan Lâm Lâm gõ nhẹ lên trán Tống Thính Hoan: “Cậu ngốc quá, đây chính là hoa khôi của Cần Đức đó.”

Tống Thính Hoan xoa trán: “Hoa khôi của Cần Đức thì sao, cũng không ăn được.”

Quan Lâm Lâm: “?”

Cũng đúng, hoa khôi thì làm sao, cũng không ăn được.

“Tiếc là cậu chuyển tới hơi muộn, không thì mình sẽ bình chọn cho cậu.”

Tống Thính Hoan chớp mắt.

Quan Lâm Lâm nhẹ nhàng xoa mặt Tống Thính Hoan như một nhân vật phản diện: “Dù sao thì bạn cùng bàn của mình mới là đẹp nhất.”

Dứt lời, một cô gái tên là Hạ Doanh Nhiên đi qua, đối phương liếc nhìn Tống Thính Hoan, trong mắt đều là là sự không ưa.

Quan Lâm Lâm kéo Tống Thính Hoan, viết trên giấy: [Không sao đâu, đừng để ý đến cậu ta, cậu ta ghen ghét với thành tích Tiếng Anh của cậu thôi.]

Hạ Doanh Nhiên là đại diện Tiếng Anh của lớp, trước khi Tống Thính Hoan chuyển tới, Tiếng Anh của Hạ Doanh Nhiên vẫn luôn đứng đầu lớp, nhưng tuần trước làm một bài kiểm tra, Tống Thính Hoan lại được hạng nhất, hơn Hạ Doanh Nhiên hai điểm.

Ngày đó tan học, Tống Thính Hoan đi về muộn, nghe thấy Hạ Doanh Nhiên nói với bạn bè: “Điểm cao thì làm sao, Tiếng Anh là ngôn ngữ, phải nói, người câm giỏi Tiếng Anh thì có lợi ích gì.”

Hạ Doanh Nhiên không nói trực tiếp tên cô, nhưng bản thân Tống Thính Hoan hiểu rõ, cô chính là điển hình của “người câm giỏi Tiếng Anh”.

Tiết sau vừa vặn là Tiếng Anh.

Giáo viên Tiếng Anh là một cô giáo rất trẻ tuổi, mái tóc xoăn màu nâu nhạt, rất xinh đẹp.

Hôm nay là tiết đọc Tiếng Anh, Susan gọi Tống Thính Hoan đầu tiên.

Tống Thính Hoan ôm sách Tiếng Anh, vừa mở miệng đã nghe thấy tiếng cười của Hạ Doanh Nhiên.

Bản thân Tống Thính Hoan cũng biết vấn đề nằm ở đâu. Tuy rằng thành tích Tiếng Anh của cô không tồi, nhưng khả năng phát âm lại khác. Lăng Thành dù sao cũng là một địa phương nhỏ, việc dạy học chỉ xoay quanh thành tích thi cử, cũng không quá chú trọng vào cách phát âm.

Nhưng Cần Đức thì khác, cho dù là bạn học có thành tích Tiếng Anh kém nhất lớp thì phát âm cũng rất chuẩn xác. Trong số họ, có rất nhiều người tiếp thu giáo dục song ngữ từ khi còn nhỏ, vài người còn có giáo viên ngoại ngữ riêng.

Đọc xong một đoạn, Tống Thính Hoan ngồi xuống, khuôn mặt ửng đỏ. Susan cười tủm tỉm nhìn cô: “Không tồi, tiếp tục cố gắng nhé!”

Bởi vì tiết Tiếng Anh này, tâm tình của Tống Thính Hoan vẫn không vui tới tận khi tan học, mặc dù đã ăn một cái kẹo trái cây mình thích nhất thì cũng không thể bớt buồn hơn.

Đêm nay mưa nhỏ, đi bộ trở về không quá tiện, Tống Thính Hoan và Giang Ngộ liền ngồi xe buýt về. Thời gian này, trên xe buýt không có người, Tống Thính Hoan đi thẳng tới hàng ghế phía sau, lấy cặp sách xuống ôm vào trong lòng, ngồi dựa vào cửa sổ.

“Bị giáo viên phê bình à?” Giang Ngộ ngồi xuống bên cạnh cô, tai nghe màu xanh lá treo trên vai.

“Không có.” Tống Thính Hoan không muốn nói, cô cảm thấy chuyện này chỉ là việc nhỏ, cố ý nói sẽ giống làm ra vẻ.

Cô nhìn dây tai nghe trên cái cổ trắng của thiếu niên, rốt cuộc là anh có bao nhiêu tai nghe vậy, mỗi ngày đều là một màu khác nhau, còn đều là màu rất đẹp.

“Nếu không phải không vui thì thêm WeChat đi.”

Tống Thính Hoan: “?”

Giang Ngộ ấn mở điện thoại, lấy mã QR ra: “Về sau có việc thì tiện liên lạc.”

Cũng đúng. Tống Thính Hoan mở WeChat, thêm Giang Ngộ.

Avatar WeChat của anh có chút đặc biệt, một mảng màu đen trắng chia theo tỷ lệ 6:4, trên mảng màu trắng còn có đường kẻ màu đen. Tên WeChat là JY.