Chương 36

Da mặt của cô gái nhỏ vốn đã mỏng, gương mặt trắng sáng lập tức đỏ lên, còn nói chuyện lắp bắp.

“Nhóc làm sao?”

Tống Thính Hoan hít sâu một hơi: “Em không có bạn trai...”

“Hửm, không có?”

Khuôn mặt của thiếu niên có ý cười, vẻ mặt lơ đãng, dáng vẻ bất cần đời khiến Tống Thính Hoan càng thêm co quắp, cô nhỏ giọng nói: “Anh đừng nói bậy.”

“À.”

Có lẽ là cảm thấy Giang Ngộ không quá tin tưởng, Tống Thính Hoan nắm lấy dây đeo cặp sách, vô cùng nghiêm túc mà nhấn mạnh: “Giang Ngộ, em thật sự không có bạn trai.”

Trước nay cô đều không nghĩ tới việc yêu sớm, lúc trước ở Lăng Thành như vậy, hiện giờ ở Giang Bắc lại càng như vậy.

Giang Ngộ liếc cô: “Vậy tên nhóc ăn cơm với nhóc tối nay là ai?”

Ngụ ý chính là, anh thấy cả rồi, nhóc đừng nghĩ đến chuyện lừa gạt anh.

Tống Thính Hoan chớp mắt, giống như đang nhớ lại: “Anh nói Trần Nguyên sao?”

“Ừm...”

“Hay là Phương Minh Vĩ?”

“Hửm?”

Giang Ngộ nhìn Tống Thính Hoan, nhếch khóe môi: “Hai người?”

Tống Thính Hoan: “...”

Khuôn viên trường trong đêm xuân dần an tĩnh lại, có bảo vệ cầm đèn pin đi kiểm tra các phòng học, gần đây trường học siết chặt quy định, đặc biệt nói không với yêu sớm.

“Không phải.” Tống Thính Hoan phủ nhận: “Họ đều là bạn học của em, không phải quan hệ như anh nói, chẳng lẽ anh chưa từng ăn cơm với bạn học nữ trong lớp sao?”

Giang Ngộ cảm thấy gần đây bản thân có thể là hơi nhàn rỗi, vậy mà lại nghe lời Lý Nhất Lượng, muốn quản việc cô nhóc này có quen bạn trai hay không. Anh đang muốn nói thôi, anh lười quản, nhưng lại nghe thấy cô nhóc này nói một câu như vậy.

Chưa từng ăn cơm với bạn học nữ trong lớp sao?

Dưới ánh mắt chất vất “Em không tin anh chỉ ăn cơm với nam sinh”, chút tâm tư xấu xa của Giang Ngộ lại bị gợi lên, anh ăn không nói có mà gật đầu: “À, vậy thì trùng hợp rồi, con người anh ấy mà, thật sự là chưa từng ăn cơm với bạn học nữ.”

Tống Thính Hoan: “?”

Tống Thính Hoan cảm thấy lời này của Giang Ngộ chưa chắc là nói dối. Tuy rằng anh rất được con gái yêu thích, nhưng mấy người bạn tốt bên cạnh đều là nam, giống như ngày đó tụ họp ở nhà họ Giang chỉ có một đám nam sinh.

Chỉ trừ Hàn Tinh Tinh trong truyền thuyết.

Tống Thính Hoan chỉ từng nhìn thấy ảnh chụp của Hàn Tinh Tinh trên diễn đàn trường học, đúng là rất xinh đẹp. Nghe Quan Lâm Lâm nói, Hàn Tinh Tinh là học sinh nghệ thuật, học vẽ tranh, trong khoảng thời gian này vẫn luôn ở ngoài tham gia huấn luyện, hình như đã trở về rồi, chỉ là tuần sau mới đi học.

Tống Thính Hoan nhớ đến cuộc tụ họp ở nhà họ Giang lần trước, Giang Ngộ không cho Hàn Tinh Tinh tới, chẳng lẽ là đang lạt mềm buộc chặt?

“Giang Ngộ.”

“Ừm.”

“Gần đây...” Tống Thính Hoan muốn nói lại thôi, sau đó uyển chuyển cân nhắc từ ngữ: “Có phải anh cảm thấy có chút nhàm chán không?”

Động tác đeo tai nghe của Giang Ngộ hơi khựng lại, anh biểu hiện rất rõ ràng sao?

Nhưng nếu không phải nhàm chán, vì sao anh lại muốn xen vào việc Tống Thính Hoan có yêu sớm hay không chứ.

Như là không muốn thừa nhận, Giang Ngộ hàm hồ nói: “Có lẽ.”

Quả nhiên!

Quả nhiên là bởi vì trong khoảng thời gian này, Hàn Tinh Tinh không ở trong trường, anh bị lạnh nhạt nên cảm thấy nhàm chán.

“Vậy anh nhịn thêm một chút đi, có lẽ là sẽ nhanh thôi.”

“Cái gì?” Giang Ngộ còn chưa nghe rõ, một ánh sáng đã chiếu thẳng từ khu giảng dạy tới chỗ họ, giọng của bảo vệ đặc biệt lớn: “Lớp nào đó? Sao còn chưa đi về?”

Trái tim của Tống Thính Hoan nhảy dựng, cổ tay bị nắm lấy, Giang Ngộ kéo cổ tay cô, dắt cô chạy về chỗ tối.

“Đâu rồi?” Bảo vệ đi tới nơi, Tống Thính Hoan đã bị Giang Ngộ ấn trong một góc nhỏ hẹp, trong l*иg ngực vẫn ôm đồng phục của anh.

Dáng người của thiếu niên thon dài, cả người cô bị bao phủ bởi bóng đen.

Tống Thính Hoan nghe thấy giọng nói lải nhải của bảo vệ, mà cách lớp vải của áo hoodie chính là tiếng tim đập trầm ổn của Giang Ngộ.

Bỗng dưng, cô kêu nhẹ...

“A...”

Ngón trỏ của Giang Ngộ dán ở bên môi, ra hiệu cho cô đừng lên tiếng.

Nhưng mà dây tai nghe của anh đã cuốn lấy tóc của cô, tóc bị kéo đau, Tống Thính Hoan không thể không tiến lại gần hơn, gương mặt của cô gần như đã sắp dán lên người Giang Ngộ.

Phát hiện điểm khác thường, Giang Ngộ rũ mắt, lập tức nhìn thấy cái đầu xù xù của cô nhóc này đang cọ vào l*иg ngực anh.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Giang Ngộ: Em ấy cố ý.

Tống Thính Hoan: ?