Giang Ngộ buông tay, nghiêm trang nói với bác sĩ: “Bác sĩ, hình như mắt của em gái cháu bị dị ứng, bác sĩ xem thử giúp cháu.”
Anh cố tình nhấn mạnh hai chữ em gái.
Bác sĩ gật đầu: “Lại đây ngồi xuống, để bác nhìn xem.”
Tống Thính Hoan không hiểu ra sao, có chút ngây ngốc mà đi tới. Đôi mắt của cô rất ngứa, muốn giơ tay xoa thì bị Giang Ngộ túm lại: “Đừng xoa, để bác sĩ xem cho nhóc.”
Bác sĩ cười hiền lành: “Anh trai cháu nói đúng đấy, đừng xoa, để bác xem cho cháu.”
Tống Thính Hoan chớp mắt, anh trai?
Bác sĩ kiểm tra cho Tống Thính Hoan, nói mùa này nhiều tơ liễu, rất đông người bị dị ứng, sau đó kê thuốc kháng viêm và chống dị ứng, dặn dò ăn đồ thanh đạm.
Ra khỏi bệnh viện, lòng hiếu kỳ của Tống Thính Hoan chưa biến mất: “Vì sao anh lại nói với bác sĩ anh là anh trai của em?”
Giang Ngộ nhìn cô một cái.
Cô nhóc này nói nhạy cảm cũng rất nhạy cảm, mà khi chậm hiểu thì lại trông hơi ngốc. Không nói là anh trai thì nói là gì? Biểu cảm của vị bác sĩ kia khi nhìn hai người họ chỉ thiếu chút nữa là viết hai chữ “yêu sớm” lên mặt rồi.
“Không muốn bà ấy hiểu lầm.” Giang Ngộ nhẹ nhàng giải thích.
“Hiểu lầm cái gì?”
“...”
Ánh mắt của cô gái sạch sẽ trong suốt, bên trong còn có sự tò mò, không hề hiểu sai ý nghĩa.
Giang Ngộ bỗng nhiên có chút không xác định được có nên giải thích rõ ràng cho cô hiểu không.
Sau một lúc lâu, dưới ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Tống Thính Hoan, Giang Ngộ giơ tay xoa nhẹ đỉnh đầu của cô: “Hiểu lầm anh là ba của nhóc.”
Tống Thính Hoan: “...”
...
Tối nay Mạnh Thư Đường có công việc, khi Tống Thính Hoan và Giang Ngộ trở về, dì giúp việc đã nấu xong cơm tối, chuẩn bị rời đi.
Trên bàn cơm không có âm thanh gì, Tống Thính Hoan phát hiện Giang Ngộ ăn cơm rất tao nhã, ngón tay thon dài cầm đôi đũa, đa số thời gian đều xem điện thoại, ngẫu nhiên ăn một miếng.
Tống Thính Hoan cũng không phải người nói nhiều, người khác không hỏi, cô có thể giữ im lặng, ăn một bữa cơm không chút tiếng động.
Cơm nước xong xuôi, Tống Thính Hoan muốn hỗ trợ dọn bàn lại bị Giang Ngộ từ chối, muốn vào phòng bếp giúp đỡ anh một chút cũng bị đuổi ra ngoài, cuối cùng cô muốn uống sữa thì bị Giang Ngộ dùng ánh mắt hình viên đạn cấm đoán.
Tống Thính Hoan đành phải ngồi trên sô pha, mân mê thuốc mới mang từ bệnh viện về.
Hốc mắt hơi ngứa, cô muốn dùng thuốc nhỏ mắt giảm bớt một chút, nhưng lọ thuốc nhỏ mắt này như cố ý đối nghịch với cô vậy, năm lần bảy lượt đều rơi vào mí mắt.
Giang Ngộ đi ra từ phòng bếp, nhìn thấy cô nhóc này đang ngửa đầu chiến đấu hăng hái với lọ thuốc nhỏ mắt, còn có vài giọt đã chảy dọc theo gương mặt trắng sáng xuống đến cằm.
“Tống Đình Đình, nhóc thật là...” Giang Ngộ có chút cạn lời, đầu gối đè lên sô pha, rút lọ thuốc nhỏ mắt trong tay Tống Thính Hoan ra.
Sô pha bằng da lún xuống một chút, Giang Ngộ hung dữ mở miệng: “Không biết dùng thuốc nhỏ mắt cũng không biết gọi người à?”
Tống Thính Hoan đỏ con mắt, lông mi dài chớp chớp, lập tức có nước mắt rơi xuống.
Đôi mắt của cô rất ngứa, lúc này lại bị lọ thuốc nhỏ mắt kích thích đến càng ngứa hơn, cũng không phải thật sự muốn khóc.
“Anh hung dữ lắm.”
Giang Ngộ: “...”
Nước mắt kích thích khoang mũi, Tống Thính Hoan khịt mũi, tiếp tục trần thuật sự thật: “Vừa rồi em muốn hỏi anh được uống sữa không, anh còn đuổi em ra ngoài.”
Ngụ ý chính là, em sao mà dám nhờ anh giúp nhỏ thuốc nhỏ mắt chứ.
Đôi mắt của cô đỏ đỏ, giọng nói khàn khàn, giống như thật sự bị bắt nạt vậy.
Giang Ngộ cảm thấy bị oan, gần đây anh chăm trẻ như một người mẹ già vậy, hung dữ chỗ nào chứ?
“Ai vừa ăn cơm xong lại uống sữa bò chứ? Nhóc muốn bị tiêu chảy rồi đến bệnh viện thêm lần nữa à?”
Tống Thính Hoan ngước mắt nhìn anh, đôi môi mềm mại mím lại, không nói một câu.
Hơn nữa vì đôi mắt ửng đỏ, toàn thân cô trông như vừa chịu tủi thân vậy.
“Nhắm mắt lại.” Giang Ngộ lạnh nhạt nói.
Tống Thính Hoan mím môi, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Hàng mi của cô gái dày và dài, mang theo độ cong nhẹ tự nhiên, khép lại một chỗ, tạo nên một bóng mờ nhỏ dưới đôi mắt trắng nõn.
Phần tóc mái mỏng che đi cái trán, Giang Ngộ vô cớ nhớ tới lời nói của Lý Nhất Lượng, cháu gái nhỏ của anh giống như một con búp bê vậy.
“Giang Ngộ?” Âm thanh của búp bê rất mềm mại.
Yết hầu của Giang Ngộ nhẹ chuyển động, anh khẽ “Ừm” một tiếng.
“Anh nhanh lên đi.” Tống Thính Hoan thúc giục.
“Ừm, ngoan ngoãn nhắm mắt vào.”
“Ừm.”
Giang Ngộ vẫn duy trì động tác quỳ một gối trên sô pha, anh giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng phủ lên mí mắt của cô gái nhỏ, Tống Thính Hoan chớp chớp mắt theo bản năng, muốn né tránh.
“Đừng nhúc nhích.”
Mấy chữ nhẹ nhàng dừng ở bên tai Tống Thính Hoan.