Chương 31

Sau cuối tuần, thời tiết của Giang Bắc ấm lại, cảnh xuân tươi đẹp, liễu non nảy mầm.

Sáng sớm đến trường, Tống Thính Hoan cảm thấy đôi mắt không quá thoải mái, có hơi khô, lại còn ngứa.

Quan Lâm Lâm: “Có phải là dị ứng không?”

Tống Thính Hoan muốn giơ tay xoa thì bị Quan Lâm Lâm ngăn lại: “Đừng xoa, đỏ cả rồi.”

Đúng lúc bạn học ở cửa lớp học nói: “Tống Thính Hoan, có người tìm.”

Ở cửa lớp 10-3, Tống Thính Hoan đỏ con mắt, nhìn ba cô gái trước mặt.

“Đàn em, em có thể giúp chị đưa cái này cho đàn anh Giang Ngộ không?”

“...”

Đôi mắt của Tống Thính Hoan rất ngứa, nước mắt lập tức trào ra, cô vội vàng giơ tay lau đi.

Cô gái đối diện ngơ ngác bối rối: “Sao... Sao em lại khóc?”

Tống Thính Hoan: “...”

Cô cũng không muốn mà, chỉ là cô không khống chế được.

Cô gái vội vàng xua tay: “Em không muốn thì thôi, coi... Coi như chị chưa từng tới, em đừng khóc.”

Tống Thính Hoan: “?”

Thấy người đã đi xa, vẻ mặt của Tống Thính Hoan vẫn còn mờ mịt, cô giơ tay dụi mắt.

Đôi mắt rất ngứa, còn muốn khóc.

...

Cách nửa cái sân thể dục, trong lớp 11-9.

Lý Nhất Lượng mới trở về từ sân bóng rổ, cả người đầy mồ hôi, mới vừa dịch lại gần Giang Ngộ đã bị anh ghét bỏ mà đẩy ra. Giang Ngộ đang dựng mô hình, ngón tay thon dài gõ nhẹ trên bàn phím.

“Đây là cái gì vậy?” Lý Nhất Lượng thuận miệng hỏi một câu, ngửa cổ uống hơn phân nửa bình nước. Cậu không trông chờ Giang Ngộ trả lời, dù sao thì Giang Ngộ có trả lời, chưa chắc cậu đã nghe hiểu.

Không bao lâu sau, lại có một đám con trai ùa vào trong lớp học, ba đến năm người, đều mặc đồng phục bóng rổ, hiển nhiên là vừa mới vận động, chàng trao lịch sự trắng trẻo đi đầu chính là Lương Thức Dập.

Lý Nhất Lượng vừa mới bị chặn bóng trên sân, lúc này nhìn thấy tên đầu sỏ thì tất nhiên là khó chịu trong lòng, nhưng kỹ thuật của cậu không bằng người ta, tức cũng không có chỗ xả.

“Gần đây sao cậu không chơi bóng vậy?”

Lý Nhất Lượng muốn khuyến khích Giang Ngộ, trừ những học sinh chuyên thể dục, trong toàn bộ Cần Đức, người có thể đấu thắng Lương Thức Dập chỉ có Giang Ngộ.

“Bận.”

“Còn đang lo chuyện cuộc thi à?”

“Ừm.”

“Không phải cậu đã rút rồi... Sao?”

Lý Nhất Lượng không có đầu óc, giọng nói lại lớn, vừa nói xong mới phát hiện không khí trong phòng học có chút cứng đờ.

Quả nhiên, một chàng trai xưa nay chơi thân với Lương Thức Dập đã mở miệng: “Mọi người thi đua công bằng, Giang Ngộ đánh nhau bỏ lỡ cuộc thi, cậu ở chỗ này mỉa mai cái gì?”

Chàng trai kia tạm dừng, ánh mắt nhìn về phía Lý Nhất Lượng có chút khinh thường: “Hơn nữa, một đứa lớp 11-8 như cậu cứ chạy tới lớp 11-9 của chúng tôi làm cái gì?”

Lớp 11-9 là lớp trọng điểm của ban tự nhiên, mà lớp 11-8 ở bên cạnh lại luôn đội sổ. Ở trước mặt học sinh kém, rất nhiều học sinh giỏi đều có cảm giác ưu việt trời sinh.

Lý Nhất Lượng bị chọc đúng chỗ đau.

“Rầm!” Quả bóng rổ bị quăng xuống đất, sau đó bật lên. Lý Nhất Lượng không phục: “Mẹ nó, ông đây mà mỉa mai sao, nếu không phải anh Ngộ...”

“Nhất Lượng.”

Giọng nam nhạt nhẽo, chặn lời buột miệng thốt ra của Lý Nhất Lượng.

Lý Nhất Lượng căm giận, khuôn mặt màu đồng đỏ lên. Cậu bị chọc vào chỗ đau thì không sao cả, nhưng anh Ngộ của cậu không thể bị hiểu lầm như vậy được.

Giang Ngộ giương mắt, thuận thế nhấc chân giữ quả bóng rổ trên mặt đất lại rồi đá nhẹ đến bên chân Lý Nhất Lượng. Đây chính là sự ăn ý, không cần ngôn ngữ, chỉ một động tác là có thể hiểu nhau.

Lý Nhất Lượng kiềm chế sự tức giận, cúi người cầm bóng lên. Tầm mắt của Giang Ngộ không nghiêng không lệch, đụng phải Lương Thức Dập, Lương Thức Dập cũng giữ chặt người bạn bên cạnh.

Bốn mắt chạm nhau, không ai nói chuyện.

Có mấy bạn học đang tự học nhìn về phía họ. Nói thì cũng kỳ lạ, tuy Giang Ngộ kiêu ngạo, nhưng tính cách khá tốt, có thể giao thiệp với bất cứ ai. Mà Lương Thức Dập vốn là một người nhã nhặn, theo lý thuyết thì giữa hai người không đến mức giương cung bạt kiếm như vậy, nhưng bầu không khí này thực sự không thích hợp.

Không khí đặc biệt giằng co, khi có bạn học cho rằng hai người sắp đánh nhau thì Giang Ngộ nhếch môi, cúi đầu tiếp tục lắp mô hình.

Quần chúng ăn dưa ngượng ngùng thu hồi tầm mắt.

Lý Nhất Lượng lại thầm thở dài một hơi, ôm quả bóng rổ ngồi vào cái ghế trước mặt Giang Ngộ, vẻ mặt oán giận.

Lý Nhất Lượng là người biết rõ chuyện Giang Ngộ vắng mặt trong cuộc thi lần trước nhất, chính là bị đám nhóc của trường Trung học số 8 kia trì hoãn.

Trong lòng Lý Nhất Lượng khó chịu, nếu không phải Giang Ngộ không dự thi, Lương Thức Dập sẽ không giành được chức quán quân. Dựa vào cái gì mà tên đó được hưởng thiết lập học sinh giỏi, còn Giang Ngộ lại bị đám người không biết rõ mọi chuyện chỉ trỏ chứ?

Giang Ngộ liếc Lý Nhất Lượng một cái, hiểu được toàn bộ tâm tư của đối phương.