Chương 28

Ánh nắng sau trưa mùa xuân không tính là quá gắt, Tống Thính Hoan ngồi dưới tán cây hải đường trước cửa, lấy cuốn sách vừa mới mua ra.

Không bao lâu sau, cô ngáp một cái, cơn buồn ngủ đánh úp tới.

Tống Thính Hoan cũng không biết bản thân ngủ từ lúc nào, khi cảm giác có người gọi mình, cô mơ màng tỉnh lại, lập tức nhìn thấy Giang Ngộ đang ngồi xổm bên cạnh mình.

Đám mây phía chân trời đã chuyển sang màu đỏ, thiếu niên khom lưng, trên người vẫn là cái áo hoodie màu đen, tai nghe màu đỏ treo ở bên gáy đập thẳng vào tầm mắt của Tống Thính Hoan.

Tống Thính Hoan chậm rãi động đậy lông mi, nhìn thấy bản thân mở mịt trong đôi mắt đen láy của Giang Ngộ.

Sao lại ngủ vậy chứ.

Cô giơ tay dụi mắt: “Em quên mang chìa khóa.”

Âm sắc trầm thấp, giọng nói còn mang theo chút ngái ngủ, nghe càng thêm mềm mại.

“Không mang chìa khóa cũng không biết gọi điện thoại à?”

“Em...” Tống Thính Hoan mím môi: “Điện thoại hết pin rồi.”

Giang Ngộ: “...”

“Vậy nếu anh không trở lại thì sao, nhóc cứ ngồi chờ ở chỗ này à?”

Tống Thính Hoan không hiểu được kiểu giả thiết này: “Nhưng anh nói là tối nay anh sẽ về mà.”

Tiếng nói mềm mại.

Làm nũng với ai vậy, thật là.

Ánh mắt của Giang Ngộ hơi nghiêng đi.

Lúc này Tống Thính Hoan mới phát hiện, phía sau Giang Ngộ còn có mấy chàng trai. Cô biết Lý Nhất Lượng và Hàn Thư Minh, còn có Lý Khoát bị lưu ban đang học ở lớp cô, những người khác đều xa lạ.

Cô vừa mới đứng lên, dưới chân lại tê rần, cả người ngã xuống.

Cánh tay bị nắm lấy, may là Giang Ngộ đỡ được cô.

Cảm nhận được sự mềm mại tinh tế trong lòng bàn tay, với Giang Ngộ mà nói chính là một cảm xúc rất xa lạ, giống như anh chỉ cần dùng thêm chút sức lực là có thể đứt luôn vậy.

Con gái đều mềm như vậy à?

Tống Thính Hoan thật sự cảm thấy mắt cá chân có chút nhũn ra, cô bắt lấy cổ áo hoodie của Giang Ngộ theo bản năng, túm đến mức thiếu niên có vóc người cao ráo phải hơi cúi người.

Trên người anh vẫn luôn có hơi thở thanh khiết lạnh lẽo, khi tới gần, có thể dễ dàng chiếm cứ toàn bộ bầu không khí.

“Tê chân rồi à?”

“Có một chút.”

“Xứng đáng.”

“...”

Lý Nhất Lượng nhìn hai người này, cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng cụ thể là kỳ lạ ở chỗ nào thì lại không thể nói được.

Bên cạnh còn có một đám người, Tống Thính Hoan ngượng ngùng làm người ta chờ, dừng lại một chút, đứng dậy: “Em ổn rồi.”

Sau đó liền buông cổ áo của Giang Ngộ ra, khập khiễng đi về phía cửa.

Giang Ngộ rũ mắt nhìn nơi bị Tống Thính Hoan túm.

Chàng trai nhuộm tóc xám khói đi tới đặt tay lên vai Giang Ngộ, tầm mắt đánh giá bóng dáng của Tống Thính Hoan: “Anh Ngộ, em gái xinh đẹp này là ai vậy, không giới thiệu một chút à?”

“Giới thiệu cái rắm, không thấy vẻ mặt căng thẳng của anh Ngộ vừa rồi sao?” Nói xong, Lý Khoát bắt chước dáng vẻ nhíu mày của Giang Ngộ: “Vậy nếu anh không trở lại thì sao, nhóc cứ ngồi chờ ở chỗ này à?”

Lúc trước Lý Khoát là bạn học của Giang Ngộ, hiện tại là bạn học của Tống Thính Hoan, ngồi ngay phía trước Tống Thính Hoan, cũng nhiều chuyện giống Quan Lâm Lâm, trong khoảng thời gian này đã sớm hiểu rõ quan hệ của Giang Ngộ và Tống Thính Hoan rồi.

Chàng trai bên cạnh Lý Khoát rất có linh tính mà tiếp lời: “Nhưng anh nói là tối nay anh sẽ về mà.”

Đến cả giọng điệu cũng giống như đúc.

Một đám con trai cười cợt, chàng trai tóc xám khói ngượng ngùng thu tay lại: “Là tôi mù.”

Giang Ngộ liếc mắt nhìn đám người náo loạn phía sau: “Có bệnh à?”

...

Tống Thính Hoan lên tầng thay quần áo, khi xuống dưới thì nhìn thấy Giang Ngộ đang ở trong phòng bếp lấy đồ uống.

Cô nhớ tới cuộc đối thoại của Giang Ngộ và Lý Nhất Lượng ngày hôm qua. Ngực, mông, mạnh.

Họ đều là con trai, sẽ không... Thật sự đến chỗ đó chứ?

“Đợi lát nữa cùng nhau ăn cơm.”

Cô và đám con trai kia?

Tống Thính Hoan vội vàng lắc đầu: “Không, không cần.”

Giang Ngộ nghiêng đầu, anh cảm thấy tối nay Tống Thính Hoan có chút kỳ lạ. Anh vẫn không nhúc nhích mà đứng tại chỗ, ngón tay thon dài cầm lon nhôm màu xanh lục, ngón trỏ hơi bật lên một cái, khí ga lập tức nổi lên.

Trên cái lon bằng nhôm phủ một lớp sương mù, Giang Ngộ chậm rãi nhấp một ngụm, yết hầu chậm rãi hoạt động. Tống Thính Hoan nhìn chỗ di chuyển lên xuống kia, lớp da trắng mỏng bao phủ, căng ra lộ rõ đường nét gồ ghề.

Rõ ràng chỉ là một khối nhỏ, lại giống như chứa đầy sức mạnh.

Tại sao đồ vật trên người con trai đều kỳ lạ như vậy chứ?

Tống Thính Hoan như bị lây bệnh, hơi nuốt nước miếng theo bản năng.

Ô cửa sổ màu trắng chia đôi ánh mặt trời, Giang Ngộ ỷ đứng ở quầy bếp, vẫn luôn không nói một lời. Đôi môi mỏng hơi ẩm ướt, tầm mắt vẫn luôn dừng trên người Tống Thính Hoan.

Cô nhóc này, tối nay có chút không thích hợp.

“Không ăn à?” Giang Ngộ hỏi.

“Ừm.”

Một tiếng rất nhẹ, sau đó cái bụng réo lên.

Tiếng nói chói tai của Lý Nhất Lượng vang lên trên hành lang: “Cậu biết cái này gọi là gì không? Ngoài miệng nói không cần, thân thể lại rất thành thật!”

Tống Thính Hoan: “...”

Giang Ngộ rũ mắt cười khẽ.

Nét mặt của Tống Thính Hoan như nhìn thấy quỷ.

Bên ngoài phòng bếp, Lý Khoát còn không phục mà cãi lại: “Nhưng con ngựa kia mạnh thật đấy, anh Ngộ cũng thật là, là cậu muốn ngực to mông to, cũng đâu phải tôi. Mẹ nó, người còn không cao bằng ngựa.”

Lý Nhất Lượng: “Hahahahahahaha, mẹ nó!”

Vóc dáng của Lý Khoát hơi lùn, hơi béo, có một biệt danh trong nhóm người này... Kèn Cor.

Tiếng cười ma quái của Lý Nhất Lượng quanh quẩn trong biệt thự, Tống Thính Hoan có chút co quắp mà đứng ở tại chỗ: “Hôm nay các anh... Đi cưỡi ngựa à?”

“Ừm.”

Giang Ngộ nhẹ nhàng đáp lời, tầm mắt không rời khỏi người Tống Thính Hoan, anh lại nhấp một ngụm Sprite: “Không thì sao?”

Tống Thính Hoan im lặng.

Không có gì hết, cô cũng cho là như vậy đó.

Bỗng chốc, một cái bóng phủ lên đỉnh đầu cô. Ánh chiều tà chiếu vào, cả người Tống Thính Hoan đều bị hình bóng của Giang Ngộ bao phủ, lông mi của cô run lên, ngẩng đầu, cả người đều lọt vào đôi mắt đen tuyền của thiếu niên.

“Anh phát hiện...” Giang Ngộ hơi cúi người, khóe môi nhếch lên, gật đầu: “Suy nghĩ của một đứa trẻ con như nhóc thật sự rất đa dạng đấy.”