Hôm sau, Tống Thính Hoan dựa theo thời gian đã hẹn Quan Lâm Lâm từ trước mà tới một hiệu sách bên ngoài Cần Đức.
Hiệu sách sáng sủa sạch sẽ, diện tích rất lớn, đúng lúc cuối tuần nên có rất nhiều học sinh tới đây tự học.
Tống Thính Hoan chọn một vị trí cạnh cửa sổ, nhắn tin cho Quan Lâm Lâm: [Mình đến rồi.]
Quan Lâm Lâm: [Được được, mình đang trên đường tới.]
Hai người hẹn nhau ra ngoài cùng làm đề, Quan Lâm Lâm chưa tới, Tống Thính Hoan liền đứng dậy đi đến giá sách ở bên cạnh.
Lấy một quyển sách Ngữ Văn xuống, Tống Thính Hoan thấy được khuôn mặt quen thuộc ở đối diện: “Lương Thức Dập?”
Chàng trai giương mắt, một khuôn mặt trắng nõn tuấn tú, vô cùng sạch sẽ. Lương Thức Dập hơi nhíu mày, giống như đang nhớ lại, sau đó chợt cong khóe mắt: “Đình Đình?”
Tống Thính Hoan thực sự không ngờ sẽ gặp được Lương Thức Dập ở chỗ này. Sau lần phát biểu dưới quốc kỳ đó, cô chưa từng gặp anh trong khuôn viên trường. Nghe nói Tống Thính Hoan cũng học ở Cần Đức, Lương Thức Dập hơi bất ngờ: “Sao lại đến Giang Bắc học?”
Tống Thính Hoan rũ mắt, cảm xúc mất mát chợt lóe lên, cô cong môi: “Ba em bảo em tới, có thể là bởi vì chất lượng giáo dục ở Giang Bắc tốt hơn chăng?”
Lương Thức Dập gật đầu.
Lăng Thành chỉ là một thành phố hạng ba hạng bốn, chất lượng giáo dục thực sự không thể nào so được với Giang Bắc.
Sợ quấy rầy đến những người khác, hai người đi ra khỏi hiệu sách, bên cạnh vừa vặn có một tiệm trà sữa.
“Muốn uống trà sữa không?” Lương Thức Dập hỏi.
“Được.”
Trong lúc chờ trà sữa, hai người rất tự nhiên mà nhớ lại chuyện khi còn nhỏ.
“Lúc đó anh ở trên xe, nhìn thấy em chạy theo phía sau, nước mắt nước mũi tèm lem.” Giống như nhớ lại tình cảnh lúc đó, đáy mắt Lương Thức Dập tràn ngập ý cười: “Em không biết đâu, lúc đó anh cũng gào khóc trong xe.”
Bị nhắc tới chuyện mất mặt lúc nhỏ, Tống Thính Hoan còn có chút thẹn thùng, nghe Lương Thức Dập đột nhiên nói như vậy, cô ngơ ngẩn nhìn về phía anh.
Lương Thức Dập vẫn cười: “Kết quả là tối hôm đó anh gọi cho chú Tống, lại nghe được cô nhóc nào đó ở bên cạnh vừa khóc nấc lên vừa hỏi, Lương Thức Dập đi rồi, về sau ai giúp cô bé đó làm bài tập.”
Tống Thính Hoan bị nói đến mức tai đỏ lên, cô nhìn Lương Thức Dập, cái má phồng lên.
Thật sự quá mất mặt.
Khi Quan Lâm Lâm đến, cô lập tức nhìn thấy cảnh tượng năm tháng đẹp đẽ với tuấn nam mỹ nữ như vậy. Trong đáy mắt màu hổ phách của chàng trai là ý cười dịu dàng, hai má của cô gái lại đỏ ửng.
“Khụ khụ!” Quan Lâm Lâm ho nhẹ hai tiếng.
Tống Thính Hoan quay đầu: “Cậu tới rồi.”
Quan Lâm Lâm khoác tay Tống Thính Hoan, ánh mắt ái muội quét qua quét lại giữa Tống Thính Hoan và Lương Thức Dập. Tranh thủ lúc Lương Thức Dập đi lấy trà sữa, Quan Lâm Lâm ghé vào bên tai Tống Thính Hoan, nhỏ giọng nói: “Tình huống như thế nào vậy, cục cưng?”
Tống Thính Hoan khó hiểu: “Tình... Tình huống gì?”
“Giả bộ đi.” Quan Lâm Lâm nhìn về phía Lương Thức Dập: “Cậu và học sinh giỏi Lương của chúng ta đó.”
“Hả? Thì vừa rồi gặp được ở hiệu sách, đã lâu không gặp nên anh ấy nói mời chúng ta uống trà sữa.”
“Chỉ có vậy thôi à?”
“Ừm, chỉ có vậy thôi.”
Quan Lâm Lâm không tin: “Vậy cậu đỏ mặt cái gì?”
Tống Thính Hoan khẽ nhíu mày, cô có đỏ mặt sao?
Cô chỉ là bỗng nhiên nhớ tới chuyện hồi nhỏ nên có chút ngượng ngùng thôi.
Quan Lâm Lâm lại nhìn Lương Thức Dập, thân hình thiếu niên cao gầy như trúc, mặc quần jeans cùng áo sơ mi màu trắng rất thoải mái, dáng vẻ như một công tử nho nhã.
“Nhưng mà học sinh giỏi Lương cũng không tồi, không thua kém Giang Ngộ đâu.”
Tống Thính Hoan: “?”
Hôm nay Lương Thức Dập cũng có hẹn, trước khi tạm biệt còn nói với Tống Thính Hoan rằng anh ấy học ở lớp 11-9, bình thường nếu có chuyện gì thì có thể tới tìm anh ấy.
Lương Thức Dập rời đi, Tống Thính Hoan mới phản ứng lại: “Anh ấy học cùng lớp với Giang Ngộ.”
Quan Lâm Lâm cúi đầu, thuận miệng trả lời một câu: “Đúng vậy, hai nam thần của Cần Đức, hai vị Vua khó mà hòa hợp.”
Tống Thính Hoan: “?”
“Nghe nói là vì Tô Hòa của trường Trung học Trực thuộc.”
Tống Thính Hoan: “...”
Hình như đây là cô gái thứ năm mà cô nghe nói có quan hệ với Giang Ngộ rồi, còn là trong trường học.
“Giang Ngộ... Anh ấy đào hoa như vậy sao?”
“Hửm?” Quan Lâm Lâm ngẩng đầu, hiển nhiên là nói mấy chuyện này thú vị hơn làm đề nhiều.
“Có bản lĩnh thôi, với khuôn mặt đó của Giang Ngộ, ai nhìn mà không mê muội chứ.”
Tống Thính Hoan khẽ nhíu mày, cái gì gọi là “mê muội”?
“Vậy anh ấy không có bạn gái cố định sao?”
“Có lẽ là không, dù sao cũng nghe nói vậy.”
“Hàn Tinh Tinh cũng không phải sao?”
“Không phải đâu, có lẽ là đang trong giai đoạn mập mờ, cả hai người chưa từng thừa nhận.”
Tống Thính Hoan nhíu mày càng sâu.
Cô suy nghĩ, giọng nói rất nhỏ: “Thầy Tần còn bảo mình học tập từ anh ấy, học cách làm kẻ đào hoa sao?”
“Cậu nói cái gì?”
“Không có gì.”
Bữa cơm trưa qua đi, Tống Thính Hoan và Quan Lâm Lâm ở lại hiệu sách làm thêm đề, sau đó mới ai về nhà nấy. Đi đến cửa biệt thự nhà họ Giang, Tống Thính Hoan mới nhớ tới một việc cô không có chìa khóa nhà.
Hôm nay là cuối tuần, dì giúp việc cũng không ở đây.
Tống Thính Hoan muốn gọi điện thoại cho Giang Ngộ, nhưng nghĩ đến cuộc đối thoại của Giang Ngộ và Lý Nhất Lượng trong phòng anh vào tối hôm qua, cô lại từ bỏ ý định này.